Những câu chuyện của sĩ quan đội tìm kiếm cứu nạn (P3)

Vụ này xảy ra vào lúc sáng sớm, một cặp vợ chồng trẻ đang đi dạo trên đường mòn ven hồ. Người chồng cực kỳ kích động. Chúng tôi có thể nghe thấy tiếng người vợ la hét trong điện thoại, anh chồng thì van nài chúng tôi đến đấy ngay lập tức. Khi đến nơi, tôi thấy anh ta đang ôm vợ mình, người vợ thì ôm cái gì đó trong tay. Cả hai người đều đang khóc nấc. Vừa nhìn thấy chúng tôi, anh ta lập tức kêu to nhờ chúng tôi đến giúp và gọi xe cứu thương ngay. Cái khó là bọn tôi làm sao chạy xe cứu thương trên lối đi nhỏ như thế này được, vì vậy tôi hỏi anh ấy xem vợ anh ấy có cần giúp đỡ không hoặc liệu cô ấy có thể tự đi bộ được không.

Tuy vẫn đang bối rối, nhưng anh ấy đã cố gắng nói với chúng tôi rằng không phải vợ anh ấy cần giúp đỡ. Trong lúc một anh trong đội trấn an người chồng, tôi tiến về phía người vợ và hỏi xem đã có chuyện gì xảy ra. Cô ấy đang ôm gì đó và làm động tác dỗ dành, cứ thét lên liên tục. Tôi cúi xuống nhìn thì nhận ra vật cô đang dỗ dính đầy máu đỏ thẫm. Đó là lúc tôi nhận ra ôm đang ôm thứ gì. Tôi nhỏ nhẹ bảo cô ấy cho tôi biết chuyện gì, và từ từ mở vòng tay của cô ra để có thể nhìn thấy thứ cô đang cầm. Là đứa con của cô, rõ ràng đã chết. Đầu của đứa bé nghiêng sang một bên, có vệt lõm rõ to, thân đầy những vết trầy xước.

Mặc dù trước cũng đã nhìn thấy xác chết rồi, nhưng có điều gì đó về toàn bộ tình huống này làm tôi khó chịu trong lòng. Phải mất một giây để tôi lấy lại bình tĩnh, tôi đứng dậy đi đến một anh khác trong đội, người đang túc trực bên cạnh. Tôi nói với anh rằng đứa bé chết rồi, anh vỗ vai tôi bảo để anh giải quyết cho. Mất hơn một tiếng người vợ mới cho chúng tôi xem đứa trẻ. Mỗi lần chúng tôi cố gắng mang đứa trẻ đi, cô lại giành ngay trở lại và bảo là cứ để thằng nhỏ ở lại với cô, cô giúp nó được. Cuối cùng một anh trong đội cũng trấn tĩnh được cô, giúp cô mang thi thể đi. Đáng tiếc là bên y tế bảo không thể nào cứu được thằng nhỏ. Nó chết ngay lập tức vì vết thương ở đầu.

Tôi là bạn tốt với một trong những y tá đã gặp họ ở bệnh viện, và sau đó cô ấy đã kể cho tôi nghe những gì đã xảy ra. Hóa ra cặp vợ chồng đang đi dạo với đứa trẻ trong chiếc địu, và họ dừng lại vì đứa trẻ đang quấy khóc. Người cha bế đứa trẻ và đang ôm nó, nhìn ra cái khe nhỏ bên đường. Người mẹ đến đứng cạnh anh chồng rồi bị trượt chân. Cô ấy té dúi vào người chồng làm anh vuột tay rơi đứa bé xuống khe nhỏ đó, rơi tầm 6m. Người chồng trèo xuống để nhặt đứa bé nhưng lại trượt chân té ngay lên đầu nó. Đứa bé chỉ khoảng 15 tháng tuổi. Chỉ là một tai nạn hy hữu, nhưng lại có một kết cục tồi tệ.

Nếu tôi nhớ không lầm thì vụ này rơi vào độ cuối xuân. Một vụ đi lạc điển hình thôi: bé gái bốn tuổi đi lang thang ra khỏi khu cắm trại của gia đình mình, và mất tích khoảng hai giờ. Cha mẹ cô bé hoàn toàn tuyệt vọng, nói với bọn tôi hầu hết những gì mà các bậc cha mẹ hay nói: con tôi có bao giờ đi lang thang đâu, nó lúc nào cũng ở gần tụi tôi hết đó, đó giờ con bé có làm vậy đâu. Bọn tôi đảm bảo với hai người rằng chúng tôi sẽ làm mọi thứ có thể để tìm thấy cô bé và chúng tôi dàn quân theo đội hình tìm kiếm tiêu chuẩn. Tôi đi tìm chung với một đồng nghiệp khá thân, tụi tôi kiểu vừa đi tìm vừa tán gẫu.

Tôi biết nghe có vẻ vô tâm, nhưng làm riết rồi cũng dần dần vô cảm ấy mà. Dần dà rồi thành quen, nói đi cũng phải nói lại, nếu không bình tĩnh thì khó mà giữ được công việc này lắm. Hai người tôi tìm kiếm trong hai giờ đồng hồ, vượt xa nơi chúng tôi nghĩ rằng cô bé đang ở. Khi bọn tôi vừa ra khỏi một thung lũng nhỏ thì có một sự việc khiến hai đứa tôi đồng loạt dừng lại. Hai thằng đứng im nhìn nhau, có cảm giác gần giống như trong máy bay đang bị hạ áp. Tai thì ù còn kèm theo cái cảm giác đang rơi nữa. Tôi quay sang thằng bạn, chưa kịp mở miệng hỏi nó thì cả hai thằng cùng nghe một âm thanh to kinh dị. Nghe như cả một đoàn tàu chở hàng đang chạy ngay trước mặt hai thằng, nhưng âm thanh lại vang vọng từ khắp mọi phía bao gồm cả phía trên và phía dưới.

Cậu ta hét lên điều gì đó với tôi, nhưng tôi không thể nghe thấy được vì tiếng gầm chói tai này. Hai thằng sợ mất mật, dáo dác nhìn xung quanh, cố gắng tìm ra nguồn phát ra âm thanh, nhưng cả hai đều không thấy gì cả. Tất nhiên, suy nghĩ đầu tiên của tôi là sạt lở đất, nhưng chúng tôi không ở gần bất kỳ vách đá nào, và ngay cả khi có ấy, thì hai thằng cũng chết ngắc rồi. m thanh cứ lặp đi lặp lại, hai thằng tôi cố hét lên với nhau, ngay cả khi đứng sát bên cũng không thể nghe thấy gì ngoài âm thanh này. Đột ngột như lúc bắt đầu, âm thanh đấy dừng bặt, giống như ai đó tắt công tắt vậy. Bọn tôi đứng hình mất một giây, hoàn toàn tĩnh lặng, và từ từ những âm thanh bình thường của rừng trở lại. Cậu ấy hỏi tôi mới có cái gì kêu ầm ầm thế, tôi nhún vai ra hiệu không biết, hai thằng tôi đứng đó nhìn nhau trong một phút. Tôi đàm cho đội hỏi xem có ai vừa mới nghe tiếng động kinh dị đấy không, chả ai nghe cả, mặc dù cả đám bọn tôi đứng trong tầm hét của nhau, la lên là biết ở đâu rồi. Hai thằng chỉ biết nhún vai rồi tiếp tục tìm.

Độ một giờ sau, đàm cho đội thì ai cũng bảo chưa tìm thấy cháu bé. Đa phần chúng tôi sẽ không tìm kiếm khi trời tối, nhưng bởi vì chúng tôi chưa tìm ra được manh mối nào của bé nên một vài người trong chúng tôi quyết định tiếp tục, bao gồm cả tôi và bạn của tôi. Hai người bọn tôi đi sát nhau, cứ vài phút là gọi tên cháu bé một lần. Đến lúc này tôi thực sự hy vọng rằng đội sẽ tìm được con bé sớm, bởi vì tôi có thể không thích trẻ con thật, nhưng nghĩ đến việc con bé ở một mình trong bóng tối thật kinh khủng. Khu rừng có thể đáng sợ đối với trẻ em vào ban ngày; về đêm, nó lại là một con thú hoàn toàn khác. Vì không có bất cứ đầu mối nào, cũng nhưng gọi mãi cũng ko có hồi đáp nên bọn tôi quyết định quay về điểm tập kết. Hai thằng tôi đi được khoảng nửa đường thì ông bạn dừng lại và rọi đèn pin về phía bên phải, vào một đám cây chết rũ. Tôi hỏi bộ nghe tiếng trả lời hay gì vậy, nhưng cậu ấy ra hiệu cho tôi im lặng. Rồi tôi nghe thấy nó, ở phía xa, âm thanh của một đứa trẻ đang khóc.

Cả hai chúng tôi gọi tên cô bé và lắng tai chờ bất kỳ phản hồi nào, nhưng chỉ có tiếng khóc thút thít đáp lại. Bọn tôi vừa vòng qua đám cây chết vừa liên tục gọi tên bé. Lúc gần đến nơi phát ra tiếng khóc, tôi có dự tính không lành trong lòng, nói liền cho ông bạn là có cái gì đó không đúng lắm. Cậu ấy đồng ý, nhưng cả hai không biết sai ở đâu. Chúng tôi dừng lại và gọi tên cô bé một lần nữa. Hai thằng nhận ra cùng một lúc. Tiếng khóc này lặp đi lặp lại. Một tiếng nấc nhỏ, rồi rên rỉ, rồi tiếng nấc lặng lẽ, lặp đi lặp lại. Lần nào cũng vậy, và không nói thêm lời nào, cả hai thằng bỏ chạy. Đó là lần duy nhất tôi mất bình tĩnh như vậy, nhưng vì cái dự tính chẳng lành này, nên không thằng nào muốn ở lại đấy nữa. Khi về đến điểm tập kết, tôi hỏi có ai nghe thấy gì lạ không thì không ai biết chúng tôi đang nói đến cái gì.

Vụ này ảnh hưởng khá mạnh đến tôi trong một khoảng thời gian dài. Về phần cô gái nhỏ, chúng tôi không bao giờ tìm thấy dấu vết của cô bé. Chúng tôi vẫn luôn để mắt tìm bé và tất cả những người khác mà chúng tôi chưa bao giờ tìm thấy, nhưng thành thật mà nói, tôi sợ rằng sẽ không bao giờ tìm thấy.

Trong số những người mất tích mà tôi tìm, chỉ một số ít là mất tăm mất tích, nghĩa là không có dấu vết và không có thi thể nào được tìm thấy. Đôi khi, việc tìm thấy xác chỉ đưa ra nhiều câu hỏi hơn là câu trả lời. Dưới đây là một số thi thể mà chúng tôi tìm thấy, khá là nổi tiếng trong đội của tôi:

  • Hài cốt của một cậu thiếu niên, tìm thấy sau gần một năm mất tích. Tìm được chóp sọ, hai xương ngón tay, và một máy chụp ảnh cách nơi mất tích gần 65km. Đáng tiếc là cái máy ảnh hỏng rồi.
  • Xương chậu của một người đàn ông lớn tuổi mất tích tầm một tháng. Chỉ tìm được nhiêu đó.
  • Hàm dưới và bàn chân phải của một cậu bé hai tuổi trên đỉnh núi cao nhất ở phía nam công viên (quốc gia).
  • Thi thể của một bé gái 10 tuổi bị Down, cách nơi mất tích hơn 32km. Chết khoảng ba tuần sau khi mất tích, quần áo còn nguyên chỉ mất giày và áo khoác. Khám nghiệm tử thi phát hiện có quả dại và thịt (đã nấu chín) trong dạ dày. Bên pháp y nói rằng cô bé giống như được ai đó chăm sóc. Không xác định được bất cứ nghi phạm nào.
  • Xác đông cứng không có lưỡi của đứa bé một tuổi. Phát hiện nằm trong một thân cây rỗng cách nơi nhìn thấy cuối cùng 16km. Phát hiện có sữa còn tươi trong dạ dày.
  • Một đốt sống, xương bánh chè (đầu gối) của một bé gái ba tuổi, tìm thấy trong tuyết cách nơi cắm trại của gia đình bé vào mùa hè năm trước khoảng 32km.
    Giờ đến chuyện mà bạn tôi kể tôi nghe. Khá may là cậu ta cũng đã từng gặp mấy cái cầu thang. Mặc dù cậu cũng không biết nguồn gốc của chúng, nhưng chắc chắn là có nhiều kinh nghiệm hơn tôi về khoảng này.

Ông bạn này làm sĩ quan TKCN cũng gần 7 năm trời rồi, bắt đầu lúc còn đi học đại học. Buddy của anh cũng nói với anh hệt như tôi đã từng được nghe, không bao giờ đến gần, chạm vào hoặc đi lên chúng. Trong năm đầu, anh làm theo y hệt vậy, nhưng tò mò quá không chịu được nữa, thế nên trong một đợt tìm kiếm anh đã tách đội đi lẻ để coi thử một bộ cầu thang. Anh bảo bộ cầu thang này cách lối đi nơi cô bé mất tích khoảng 16km, chó nghiệp vụ cũng đã đánh hơi thấy người rồi. Anh đi một mình, thụt lùi tận phía sau, thì thấy bộ cầu thang này phía bên trái anh. Nhìn như thể trong một căn nhà mới ấy, thảm vẫn mới và trắng tinh tươm.

Anh kể lúc anh tiến đến gần, anh không cảm thấy, hay nghe gì kỳ lạ cả. Anh sợ kiểu lại gần sẽ thổ huyết hay đột quỵ gì đó nhưng chả sao hết. Cái lạ duy nhất mà anh thấy ở đây là không có tí bụi bẩn gì trên những bậc thang. Không đất đá, không lá cây, không bụi bặm, không gì hết. Không nghe thấy cả tiếng động vật và côn trùng trong khu vực có cầu thang luôn, dường như là bọn chúng cố tình tránh khu vực này. Anh chạm thử vào nhưng cũng không thấy gì ngoài cái cảm giác nhớp nhớp của thảm mới. Sau khi kiểm tra xem đàm có bật chưa, anh từ từ leo lên cầu thang; anh kể anh thấy sợ cực kỳ, bởi vì cái cách mà cả đội phản ứng với những bộ cầu thang, anh cũng không chắc là anh sẽ bị sao.

Anh đùa rằng nửa anh sợ mình sẽ bị dịch chuyển đến một chiều không gian khác, nửa còn lại là UFO đáp xuống bắt anh. Mà leo lên đến bậc cao nhất cũng chẳng thấy gì, chỉ thấy càng đứng lâu anh càng cảm giác như mình đang làm gì đó rất, rất sai. Anh mô tả cảm giác này tựa tựa như lúc bạn đang ở trong một tòa nhà chính phủ, trong một khu vực mật mà bạn biết bạn không có quyền ở đó. Như thể sẽ có người đến bắt bạn, hoặc bắn thẳng vào sau gáy bạn bất cứ lúc nào. Anh cố gắng gạt đi, nhưng cảm giác này càng ngày càng mạnh, và đó là lúc anh nhận ra rằng mình không còn nghe thấy gì nữa. m thanh của khu rừng đã biến mất, anh cũng không thể nghe thấy tiếng thở của chính mình. Giống như bị ù tai vậy, nhưng ngột ngạt hơn nhiều. Anh leo xuống, quay trở lại đi tìm người, không đả động gì đến việc này với ai.

Nhưng phần kỳ lạ nhất là sau khi trở về trụ sở. Buddy của anh chờ sẵn rồi lôi anh vào một góc, trông có vẻ rất giận dữ. Anh mới thắc mắc hỏi không biết có chuyện gì. “Chú mày leo lên rồi, đúng chứ.” Ông anh bảo đấy không phải là câu hỏi, nên ông hỏi lại là làm sao mà ông buddy biết. Ông buddy nói là “Bởi vì cả đội không tìm được cô gái. Lũ chó mất mùi không tìm tiếp được.” Ông anh mới hỏi là thế thì liên quan gì đâu. Ông buddy vặt lại hỏi đứng trên đấy bao lâu, ổng bảo đứng trên đấy tầm một phút thôi không hơn. Ông buddy giận giữ nhìn anh bảo rằng nếu mà sau này còn bước lên một bộ cầu thang nào nữa, thì lập tức cho nghỉ việc và bước đi ngay sau đó không trả lời câu hỏi của anh bạn này luôn.

Ông bạn tôi đã tham gia vào rất nhiều vụ, và trong số đó có không ít trường hợp không tìm ra bất kỳ dấu vết nào của người mất tích. Tôi có đề cập đến David Paulides, và bạn tôi bảo anh có thể xác nhận rằng phần lớn những câu chuyện đó chính xác. Anh ấy nói rằng hầu hết thời gian, nếu người đó không được tìm thấy ngay lập tức, họ sẽ không bao giờ được tìm thấy, hoặc họ được tìm thấy vài tuần, vài tháng hoặc nhiều năm sau đó, ở những nơi mà họ không thể nào đến được. Một câu chuyện mà anh ấy kể cho tôi khá quan tâm liên quan đến một cậu bé năm tuổi bị tâm thần.

Cậu bé biến mất khỏi một khu dã ngoại vào cuối thu. Ngoài khuyết tật về tinh thần, cậu bé còn bị khuyết tật về thể chất, và cha mẹ cậu nói hết lần này đến lần khác rằng đơn giản không thể biến mất được. Không thể nào được. Phải có ai đó bắt thằng bé. Anh bạn tôi nói rằng họ đã tìm kiếm đứa trẻ này trong nhiều tuần, ra khỏi hẳn phạm vi cho phép luôn, nhưng giống như là thằng bé chưa bao giờ ở đó vậy. Chó nghiệp vụ không ngửi ra được mùi, ngay cả trong khu cắm trại. Sự nghi ngờ đổ dồn lên người bố và mẹ, nhưng rõ ràng là họ rất suy sụp và chưa từng làm bất cứ điều gì độc ác với con mình. Cuộc tìm kiếm kết thúc khoảng một tháng sau đó, và anh bạn tôi nói rằng vào cuối đông, mọi người dường như đã quên mất vụ này. Hôm đấy anh đi tập huấn ngoài trời tuyết, khi lên đến một trong những đỉnh núi cao, anh bắt gặp thứ gì đó trong tuyết. Anh ấy cho biết ban đầu anh ấy nhìn thấy từ rất xa, đến gần hơn thì nhận ra đó là một chiếc áo sơ mi, đông cứng và trồi lên khỏi lớp tuyết xốp.

Anh nhận ra nó là của đứa trẻ, vì hoa văn này khá đặc biệt. Cách đó khoảng 20m là thi thể của đứa trẻ, nằm vùi một phần trong tuyết. Bạn tôi nói rằng không có chuyện thằng bé chết quá vài ngày, mặc dù nó đã mất tích gần ba tháng. Đứa trẻ đang cuộn tròn xung quanh một cái gì đó, và khi bạn tôi phủi tuyết để xem nó là gì, anh ấy nói rằng anh ấy gần như không thể tin được những gì mình đang nhìn thấy. Đó là một tảng băng lớn, được chạm khắc thô sơ để trông giống như một người. Đứa trẻ đã ôm chặt nó đến nỗi nó khiến ngực và tay nó phỏng lạnh, điều mà bạn tôi có thể nhận ra ngay cả khi cơ thể bé đã có dấu hiệu phân hủy. Anh đàm cho những người còn lại trong đội, và họ đưa thi thể xuống núi. Anh bảo tôi rằng không đời nào thằng bé trụ nổi qua ba ngày một mình chứ nói gì ba tháng ở cái cao độ này lại còn bị tật nữa thì làm quái gì mà đi lên được đến tận đỉnh núi. Trên hết là không có gì trong dạ dày hay ruột già của đứa trẻ. Không có gì, thậm chí không có cả nước. Giống như là thằng nhỏ bị bốc đi đâu đó, cho tạm dừng sau ba tháng, rồi thả xuống đỉnh núi này, để rồi chết cóng.

Đội của anh bạn tôi lúc này đang tìm dấu vết của sư tử núi, vì đội có nghe báo cáo phát hiện có sư tử núi vài ngày trước. Một trong những công việc của bọn tôi là tìm dấu vết để đóng cửa một vài lối mòn, đảm bảo an toàn cho người tham quan. Lúc này đang chạng vạn, anh đang một mình trong một khu vực rậm rạp của công viên thì nghe thấy âm thanh như tiếng một người phụ nữ đang la hét ở phía xa. Có thể bạn chưa biết nhưng tiếng sư tử núi kêu nghe như tiếng một người phụ nữ thét vậy. Hơi ghê răng, nhưng không có gì khác thường lắm. Bạn tôi đàm cho đội biết rằng anh đã tìm thấy khu vực có sư tử núi, còn bảo thêm là sẽ tìm xem ổ của nó ở đâu. Anh nghe thấy tiếng nó hét lên vài lần nữa, luôn luôn từ cùng một vị trí, và áng chừng được lãnh thổ của sư tử núi. Anh định quay đầu về thì nghe thấy một tiếng hét khác, lần này chỉ cách anh vài thước. Tất nhiên, anh hoảng sợ và bắt đầu chạy về với tốc độ nhanh hơn nhiều, bởi vì điều cuối cùng anh muốn là đụng độ một con sư tử núi chết tiệt rồi bị nó cấu chết.

Ra đến đường chính vẫn nghe thấy tiếng con sư tử đuổi theo nên anh chuyển sang chạy thật nhanh. Còn một cây số nữa là đến trụ sở, thì tiếng la hét ngừng lại, anh ta quay đầu xem liệu nó có theo sau mình hay không. Lúc này đã gần về đêm, nhưng anh nói ở phía xa, ngay trước cua quẹo, anh có thể nhìn thấy thứ trông giống như một người đàn ông. Anh gọi to cảnh báo họ rằng lối đi đã bị đóng, và người đó cần quay lại khu vực đón tiếp. Bóng đen chỉ đứng đó nên anh bạn tôi bước tới trước xem thử. Khi đến gần cái bóng đó độ mười thước, theo lời anh mô tả thì cái bóng, ‘bước những bước đi cực dài’ về phía anh ta và hét lên cùng một tiếng hét mà bạn tôi đã nghe nãy giờ. Tới đó ổng chỉ biết quay đầu chạy thục mạng. Về đến nơi, quay lại xem thì tiếng la hét đã lùi vào rừng. Anh không đả động gì đến chuyện này, chỉ báo cáo là có sư tử núi cho đội đóng cửa những lối đi này thôi.

Cre: dịch bởi Nguyễn Nam, đăng trên group Maybe You Missed This F***king News vào lúc 22:21 – 12/06/2021
Nguồn gốc: reddit*com/u/searchandrescuewoods
0 0 đánh giá
Đánh giá bài viết
Theo dõi
Thông báo của
guest

0 Góp ý
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận