Trùng Tang Thất Xác (P3: Ân oán – P4: Tang trùng tang)

Phần 3: Ân oán

Cũng kể từ sau cái ngày ông nội nên cơn co giật mất đi, mọi thứ xung quanh gia đình tôi cũng theo thế mà ảm đạm đi hẳn. Người trong làng đồn nhau nhà ông bị trùng tang, rồi người tiếp theo ra đi sẽ là ai. Có người lại bảo là đất nhà ông tôi có quỷ, nó về nó bắt người đi. Mọi người sợ quá mà cũng hạn chế đi đến gần nhà tôi. Bà nội ngày một suy yếu, cả ngày bà chỉ ngồi trước ban thờ ôm di ảnh ông nội và bố mà khóc rưng rức. Căn nhà mới ngày nào còn đầy ắp tiếng người, giờ đây thi thoảng người ta chỉ nghe thấy tiếng vợ khóc chồng, tiếng con khóc bố.

Chú Tình kể từ sau ngày ông mất chú trầm tính đi hẳn. Việc xây dựng căn nhà chú cũng bỏ qua một bên, Mọi việc trong nhà giờ 1 mình chú gánh vác. Sau 3 ngày mất của ông nội, đêm hôm đó chú Tình sau khi dùng cơm cùng gia đình, cảm thấy trong người khó chịu thì đi vào phòng ngủ từ sớm lắm. Bỗng nửa đêm ở bên ngoài có tiếng bước chân xoàn xoạt như ai đó đang đi lại khiến chú tỉnh dậy. Nghĩ là có trộm nó rình mò chú liền bật dậy cầm con dao mở cửa đi ra. Sau khi tìm quanh nhà một vòng không có gì bất thường chú cất giọng dọa nạt.

– May cho mày là ông không bắt được mày… khôn hồn thì cút ngay, chúng mày mà để ông tóm được ông chặt chân, cái thứ đâu quân trộm cắp tính dòm ngó gì nhà ông hả.

Nghĩ đã dọa được cái bọn ăn cắp vặt chú quay người tính bước về nhà. Nhưng rồi ở ngay phía sau xuất hiện tiến phì phò khiến chú giật mình quay lại. Ngay trước mặt chú giờ đây không phải cái thứ gì xa lạ mà là một con rắn. Con rắn có cái mào đỏ chót ngay giữa đỉnh đầu, nó đang hướng cái lưỡi về phía chú Tình mà phồng mang phì phì khiến chút ngã ngửa ra mà hét toáng.

– …. A …

Sau cú ngã chú Tình nhanh chóng bò dậy quay đầu chạy thẳng về nhà. Về đến nhà chú đóng chặt cửa lại mà ngồi bệt xuống đất thở hổn hển.

– Xém…. Xém chút nữa… thì chết mẹ mình rồi… sao con rắn này nó quanh quẩn quanh nhà mình thế nhỉ?

Ở trong phòng chị Thu tỉnh giấc thấy miệng khô khan hết cả, quay sang tính nhờ chồng lấy hộ cốc nước, đưa tay sờ soạng khắp giường không thấy bóng dáng chồng đâu thì bực dọc bò dậy.

– Chồng với chẳng con đêm hôm còn mò đi đâu không biết, không được cái tích sự gì cả? Tý về mà gặp bà thì chết với bà… nhà là phải có nóc…

Ra ngoài phòng khách chị Thu vừa đi vừa lẩm bẩm mắng anh Tình, cầm cốc nước trên tay chị định bụng đưa lên miệng uống, nhưng rồi khi cốc nước đưa lên đến ngang mặt, bỗng nó rơi khỏi tay chị đập xuống đất đánh choang một cái. Chị Thu lùi lại vài bước ngồi trên ghế đưa tay run rẩy chỉ ra góc nhà hét toáng lên.

– Ma…. Có ma…. Mẹ ơi…. Mẹ ơi có ma mẹ ơi…. Hu hu hu

Anh Tình còn chưa kịp lấy lại tinh thần sau chuyện vừa nãy, nghe thấy giọng con mụ vợ hét toáng thì giật mình quay sang. Bật cái công tắc điện anh chạy đến bịt mồm vợ lại mà gằn giọng.

– Ma… ma cái gì… anh đây… Tình chồng em đây. Làm cái gì mà cứ la toáng cả lên thế? be bé cái mồm thôi cho mẹ còn ngủ…

Cùng lúc đó trong căn phòng nhỏ bà nội vẫn đang trong cơn mộng mị. Miệng bà lẩm bẩm lí nhí câu được câu không.

– Ông ơi… ông… ông về chơi với tôi đấy hả ông? Sao ông không nói gì mà đã bỏ mẹ con tôi đi thế này… ông về đi về đây đưa mẹ con tôi theo với ông ơi là ông…

Ở bên ngoài căn nhà thấp thoáng bóng dáng 3 mẹ con người đàn bà lầm lũi đi đi lại lại rồi mất dần sau ngôi miếu nhỏ.

– Anh Tình nay đi đâu thế này? vào nhà em làm bát cháo lòng đã… sáng sớm ra có bát cháo lòng thì có phải là ấm hết cả người… vào đây anh các anh em đang lai dai kêu nhớ anh lắm kia kìa.

Sáng hôm ấy anh Tình đi chợ tính mua cho vợ cái chân giò về hầm tẩm bổ cho chị Thu, lão Định chột chủ quán lòng lợn thấy anh tình đi qua liền chạy ra mời chào. Chẳng là kể từ cái ngày bố mất anh Tình bỏ hẳn việc nhậu nhẹt bù khú, ngày trước 100 ngày thì 99 ngày anh ngồi ở quán lòng lợn nhà lão Định chột. Giờ thiếu vắng bóng anh khiến nhà lão doanh thu giảm hẳn. Lắc lắc đôi chân heo ngang mặt lão Định anh Tình cất giọng nói.

– Thôi nhà anh dạo này nhiều chuyện chú thông cảm… thôi anh về còn hầm cho chị chú đôi chân giò mà tẩm bổ. Hẹn chú mấy hôm nữa anh rảnh, anh ghé vào làm vài chén.

Đoạn anh Tình móc đôi chân heo vào xe rồi phóng thẳng đi, lão Định nhìn anh Tình khuất bóng thì quay người đi vào trong mà tiếc nguồi nguội.

– Đen thế không biết từ sáng đến giờ vắng hoe, tưởng tóm được khách sộp mất công chạy ra mà đéo được cái nước non gì.

Đám người trong quán thấy anh Tình thì lại quay sang nhìn nhau bàn tán.

– Này… tôi bảo… nghe nói bên nhà thằng Tình dạo này nhiều chuyện ma quỷ lắm đấy.

– Chứ còn gì nữa… mới hôm trước tôi đi soi ếch, không biết mải soi kiểu gì lạc mẹ vào trong vườn nhà nó. Thấy ở bờ ao có con ếch to lắm tôi lại gần tính nhảy xuống vồ, không biết ở đâu ngay dưới ao có 3 cái đầu nhô lên làm tôi bỏ cả đèn đuốc mà chạy thục mạng.

Cứ thế người này rồi đến người kia thi nhau kể về những thứ ma quỷ xung quanh nhà anh Tình. Anh Tình cũng vì thế mà nghỉ làm ở nhà chuyên tâm nuôi trồng chăm sóc gia đình. Cứ tưởng cuộc sống sẽ yên bình như thế mà trôi qua thì bão gió lại ập đến. Hôm nay là ngày thứ 49 của bố tôi, con cháu trong nhà tụ họp về đông lắm. Mọi người mua đồ bầy mâm cúng kiến từ sáng sớm, một phần để khơi gợi lại không khí trong gia đình, một phần để cho mọi người biết việc đồn thổi gia đình có ma quỷ về quấy rối là hoàn toàn không có thật.

Việc chuẩn bị đồ đạc cúng bái đến đầu giờ trưa thì xong. Khi tất cả mọi người còn đang bày đồ lễn lên ban, thì ở bên ngoài tiếng gà, lợn cứ thế mà thay nhau kêu lên quang quác. Tưởng ngoài chuồng có con rắn hay con chuột chui vào, anh Tình cùng vài người cầm gậy chạy ra. Đến bên chuồng gà mọi người mồm há hốc nhìn nhau tỏ vẻ khó hiểu. Cả một đàn gà 3 -40 con cứ chạy toán loạn xung quanh, thi thoảng lại nhảy hết cả lên cứ như trong chuồng có ai đang le đuổi. Đùng một cái tất cả đám gà như có ai chỉ dẫn, chúng thi nhau lao đầu vào tường rồi lăn đùng ra chết. Bà nội ở trong nhà thấy mọi người đi lâu quá, sợ muộn giờ cúng bái thì đi ra giọng thúc giục.

– Mấy đứa làm cái gì ngoài đó mà lâu thế? về nhanh lên các con sắp đến giờ thầy làm lễ rồi, mau mau không quá giờ của thầy bây giờ.

Thấy bà gọi mọi người quay sang nhìn bà như đang định nói gì đó, thì ở chuồng bên cạnh đàn lợn bỗng kêu lên eng éc rồi lồng lộn chạy xung quanh chuồng. Bà nội giờ cũng đã đi đến nơi, bà cùng mọi người nhanh chân đi sang bên chuồng lợn. Quang cảnh trước mặt không khác đàn gà là bao, sau một lúc chạy khắp chuồng, đàn lợn thi nhau lao đầu vào tường năn đùng ra chết cả. Chị Thu nhìn một màn thì ngã năn ra đất gào lên rồi ngất lịm đi.

– Ối giời ơi… gà lợn của tôi… trời ơi là trời công tôi bao ngày chăm sóc… sao số tôi nó khổ thế này… trời ơi là trời… hự hự…

– Thu… thu ơi… em làm sao đấy Thu? tỉnh lại đi em Thu ơi…

Thấy vợ bị ngất anh Tình vội vàng chạy đến bế chị dậy đưa đi bệnh viện, cùng lúc đó ở trong bếp mẹ tôi đang chuẩn bị bát đĩa xới cơm cúng. Mở nắp xoog miệng mẹ tôi khẽ run lên, chiếc đĩa trên tay mẹ tuột ra rơi xuống đất kêu lẻng xẻng. Ngay trước mắt mẹ xoog cơm dưới đất bị chia làm 2 phần, 1 bên trắng, 1 bên đen xì bốc mùi ôi thối. Quay sang mẹ mọi người mở tất cả các nồi còn lại. Nhìn một loạt xoog cơm gương mặt mẹ hiện lên vẻ kinh sợ.

Tất cả các nồi cơm đều bị chia ra làm hai phần, 1 bên trắng 1 bên đen nhìn y hệt như hình thái cực. Ở bên ngoài trước bàn lễ ông thầy còn đang mải lẩm nhẩm khấn vái, bất giác có con rắn to như cổ chân bò thẳng lên trên ban, nó quần vài vòng quanh di ảnh của bố tôi rồi phồng cái mang về hướng ông thầy phì phò. Ông thầy ngước mắt lên nhìn thấy con rắn liền quỳ xuống chắp tay lên mà vái.

– Con nạy ngài… con có mắt ông thấy thái sơn con van ngài, con nạy ngài. Con không biết ngài ngự ở đây nên đã mạo phạm, con van ngài con lạy ngài tha cho, con… con… đi ngay đây ạ…

Nói rồi ông thầy ôm đống đồ nghề bỏ chạy mất dặm, người làng người xóm ai đứng đó chứng kiến cảnh đó đều bỏ cửa chạy lấy thân. Nhìn mọi người bỏ đi mẹ cố gắng kéo lại nhưng không được, hướng đôi mắt nhìn vê phía di ảnh bố nhưng rồi mẹ không thấy con rắn đó đâu nữa cả. Ở sau nhà bà nội cũng đang tất bật đi về, ra đến sân thấy mẹ cùng vài người bà cất giọng hỏi.

– Ơ hay mấy cái đứa này… làm cái gì mà thẫn thờ hết cả ra thế? sao không chuẩn bị nốt cho xong đi để mà cúng anh. Nhanh nhanh còn ra đằng sau thịt gà, thịt lợn mang đi bán gấp không nó hỏng hết bây giờ.

Bà nội nói xong không thấy ai trả lời thì lấy làm lạ, bà quay sang phía bên ban thờ bà nhìn một lượt rồi quay sang mẹ hỏi.

– Sao thế này Bắc?? thầy với mọi người đâu cả rồi. sao lại toang hoang hết cả ra thế này.

Thấy bà hỏi mẹ kể lại những chuyện xảy ra lúc bà vắng mặt, sau khi kể hết mọi chuyện bà liền ngồi sụp xuống đất ôm mặt khóc. Dường như sau bao nhiêu thứ ập đến cùng một lúc khiến bà ngã gục.

– Ông ơi… ông về mà xem này… giời ơi khổ cái thân tôi…. Con ơi là con…. Đến bữa cơm cúng cho con thôi mà chúng nó cũng lỡ về phá thì mẹ biết phải làm sao? Chúng mày bắt nốt tao đi… có giỏi thì về đây bắt nốt cả tao đi.

Thấy bà cất giọng thách thức mọi người vội vàng chạy đến đưa bà vào trong nhà. Ở bên ngoài mẹ tôi chắp tay khấn bái trước ban thờ bố mà sùi sụt nói.

– Anh sống khôn thác thiên phù hộ cho em, con và gia đình tai qua nạn khỏi. Ấy chứ mọi chuyện mà cứ kéo dài như thế này thì em chết mất.

Ở ngoài ao ngay lúc này có bóng dáng 3 mẹ con người đàn bà đi lên. Bước qua sân nhà người đàn bà đưa ánh mắt nhìn di ảnh của bố mà cười lên khành khạch. Người đàn bà hất tay vè phía ban thờ, ngay lúc đó xuất hiện một luồng gió mạnh lướt đến khiến di ảnh của bố rơi xuống đất vỡ cái choang. Quay sang nhìn mẹ người đàn trợn ngược mắt lên quát tháo.

– Chưa đâu… tất cả gia đình ngươi đều sẽ phải chết, từng người một… từng người một sẽ đều phải chết…

Người đàn bà vừa nói vừa đi ra phía cổng, 2 đứa trẻ con cũng theo thế nhảy nhót theo sau cười khúc khích. Ở bên ngoài bóng dáng người đàn ông mặc giáp bào đang kéo ông nội tôi đi đến. Thấy ông nội tôi liền chạy ra cất giọng gọi.

– Ông… ông ơi… mẹ ơi ông nội kìa mẹ ơi… ông nội về kìa mẹ ơi… ông ơi… ông đợi con… sao ông lại bị người ta trói thế kia ông… ông ơi.

Tôi chạy thẳng ra ngoài cổng tính chạy về phía ông nhưng rồi ngay lập tức tôi bị mẹ kéo lại. Mọi người trong nhà cũng theo thế mà chạy ra kéo tôi vào trong. Ở ngoài sân giữa tiết trời oi ả của mùa hè mây đen ở đâu ùn ùn kéo tới, gió giật mạnh thổi bay bàn lễ cúng của bố. Trong nhà bà nội gào khóc thảm thiết bà có gắng phi ra bên ngoài miệng không ngừng quát lớn.

– Thả mẹ ra… nhanh lên thả mẹ ra… chúng nó đang hành hạ bố của tụi con kìa, mau thả mẹ ra mẹ phải cứu bố nhanh lên mau thả mẹ ra.

Phía bên này chị Bắc đang ôm thằng cu Tiến, nó cứ thế nhìn ra bên ngoài chỉ tay mà khóc lớn.

– Mẹ ơi… hu hu….. bà ơi… người ta đánh ông nội đau lắm. ông ơi… ông chạy đi đừng để họ đánh ông nữa ông ơi…

Sau một hồi khóc lóc bỗng thằng cu Tiến ngã vật ra đất mà giật đùng đùng, bọt mép từ trong miệng cũng theo đó mà xùi hết cả ra.

– Tiến… tiến… tỉnh lại đi con… con làm sao thế này Tiến ơi… mau… mau đưa thằng bé đi bệnh viện nhanh lên…

Bà nội tuy vừa mới dây còn đang đau khổ khóc lóc, nhưng rồi khi thấy tôi ngất đi thì nhanh chóng lấy lại bình tĩnh chỉ đạo mọi người. Ba nhìn mẹ rồi chỉ chú Tình phân phó công việc

– Không được… đưa thằng bé vào trong giường trườm khăn cho nó, bây giờ không thể để nó ra ngoài được… thần trùng nhìn thấy lại bắt nó đi thì phải làm sao?

Cùng lúc đó ở bên ngoài người đàn ông mặc giáp bào đã thôi hành hạ ông nội, hắn đưa cây roi quấn lấy cổ ông mà kéo đi. Mây cũng theo thế mà tan ra, gió cũng ngừng thổi. Tôi được mọi người đưa lên bệnh viện sau một hồi khám sét thấy không có gì khác thường thì được cho về. Nhưng rồi cũng kể từ hôm đó hễ tôi đi ra ngoài thì không sao, nhưng mỗi khi tôi trở về nhà thì lại lên cơn co giật đùng đùng sủi bọ mép ngất lịm cả đi. Sợ tôi có mệnh hệ gì mẹ cùng bà nội quyết định cho tôi sang nhà ông bà ngoại ở. Cũng kể từ hôm đó những câu truyện ma quỷ xung quanh nhà ông nội, được mọi người thêu dệt ngày càng một nhiều hơn.

Tối hôm đó sau khi dọn dẹp xong mọi thứ, chú Tình quay người bước vào trong. Đóng cánh cửa gian phòng khách chú Tình thở dài mệt mỏi. Quay người chú Tình bước về phòng nghỉ ngơi bất giác một giọng nói vang lên khiến chú giật mình quay lại.

– Sao lại đóng cửa sớm thế… mẹ con tôi còn đang ở ngoài này mà… mở cửa cho mẹ con tôi vào với. Các người phá nhà của mẹ con tôi rồi mau trả nhà cho mẹ con tao… trả nhà cho mẹ con tao…

Sau câu nói ở bên ngoài một điệu cười lanh lảnh vang lên, chú Tình với vội cây đèn pin nhắm chốt cửa mở ra. Nhưng rồi một giọng nói nghiêm nghị khiến chú dừng lại.

– Đừng mở… chúng nó muốn mình ra ngoài để cho chúng nó bắt đấy. Các con quên hết rồi sao? hôm trấn yểm thầy đã dặn chỉ cần ở trong nhà chúng ta sẽ được yên ổn.

Bà nội còn đang tính nói điều gì nữa bất giác sau cánh cửa lớn có tiếng đập bình bịch phát ra. Cánh cửa chính cứ thế mà rung lên bần bật rồi im bặt. Chú Tình cùng bà nội đưa đưa mắt dò xét một hồi. Đi lại gần chú Tình đưa mắt nhìn qua lỗ khe cửa. Phía bên ngoài sân chú thấy bóng dáng con rắn bò ngang qua, cổ nó ngẩng cao có khi phải đến cả mét, mang nó phình ra phì phò. Cũng ngay lúc đó tiếng đập cửa phát ra hàng loạt xung quanh nhà, thím Thu đang nằm trong nhà thấy cửa sổ phòng bị đập rung bần bật thì khiếp đảm chạy ra bên ngoài run rẩy gọi.

– Mẹ ơi… anh ơi… ở trong phòng… ở trỏng phòng như có ai đang đập cửa sổ ấy… em sợ quá…

Bà nội nhìn thím Thu người đang run lên bần bật, cố giữ chút bình tĩnh bà quay sang lấy một nén hương thắp lên ban thờ tổ tiên khấn vái.

– Con nam mô a di đà phật, ông bà ở trên cao có linh thiêng phù hộ cho gia đình con qua khỏi kiếp nạn này. Con nam mô a di đà phật.

Chẳng biết do các cụ phù hộ hay do cái thứ ghê tởm kia bỏ đi, mà sau khi bà nội thắp hương thì tiếng đập cửa cũng theo thế mà dừng lại. Đỡ thím Thu đứng dậy bà dặn dò qua loa một lượt rồi về phòng nghỉ ngơi. Tưởng rằng mọi chuyện như thế là xong cho đến 3h sáng hôm đó. Khi cả nhà còn đang say trong giấc ngủ, thì ở bên ngoài có bóng dáng người đàn ông mặc giáp bào, đang kéo ông nội tới trước cổng nhà quát mắng.

– Khai mau người trong nhà có phải con cháu nhà ngươi không? mau gọi chúng ra đây… nhanh lên… nếu còn không khai đừng trách ta không khoan nhượng.

Ông nội thân thể giờ đã ướt nhẹp vì máu chảy ra, đưa bàn tay run run chống xuống đất, ông ngẩng mặt lên nhìn về phía căn nhà giọng điệu run rẩy.

– Tôi không biết… tôi không quen ai trong căn nhà này hết… mong quan sai bỏ qua cho… tôi không quen ai trong này cả…

– Bướng này…. không khai này… ngươi tưởng rằng ta là trẻ con hay sao hả?? còn không khai này…. chết đi này….

Vừa nói người đàn ông mặc giáp bào vừa quật tới tấp vào người ông nội khiến ông đưa hai tay lên ôm đầu lăn qua lăn lại van xin.

– Con xin ngài… ngài tha cho… con thật sự không quen ai trong nhà này hết, thầy tha cho con…

Ở trong nhà bà nội còn đang say giấc ngủ nghe thấy tiếng ông thì tỉnh giấc, hất vội cái chăn qua một bên bà chạy thẳng ra bên ngoài phòng khách. Đến bên cửa chính bà thò mắt nhìn ra bên ngoài thấy ông nội bị đánh đập tàn ác, không giữ được bình tĩnh chạy đến bên cửa định lao ra. Nhưng rồi bà bị chú Tình ôm người kéo ngược vào trong. Đưa tay bịt miệng bà nội chú Tình cất giọng nói.

– Mẹ… mẹ… giũ lại bình tĩnh mẹ… mẹ không được ra ngoài đó, giờ mẹ chạy ra ngoài đó là cả nhà mình chết đấy mẹ có hiểu không?

Bà nội như không giữ được bình tĩnh, bà cố gắng đẩy người chú Tình ra bằng được, sau một hồi vật nộn cơ thể bà thấm mệt, bà quay sang đưa tay đấm chú Tình bùm bụp mếu máo khóc.

– Chúng nó đang đánh bố của anh kia kìa, anh thả mẹ ra để mẹ ra ngoài cứu bố anh nhanh không chúng nó đánh ông ấy chết mất, ông ấy mà cứ bị đánh thế này lương tâm mẹ không chịu được.

– Mẹ chạy ra đó bây giờ nó bắt cả mẹ rồi vợ chồng con phải làm sao?? các cháu của mẹ chúng nó phải làm sao? con mất bố mất anh rồi con không thể để mất thêm mẹ nữa mẹ ơi…

Ở bên ngoài tiếng la hét của ông cũng không còn nữa. Thấy bà đã trở lại bình thường chú Tình gọi thím Thu đưa bà nội vào phòng nghỉ ngơi. Chú Tình quay sang chốt chặt cửa lại, ít nhất ngay bây giờ chú biết ngày nào còn ở trong căn nhà này ngày đó chú cùng mọi người còn được an toàn. Nhìn qua khe cửa chú không thấy bóng dáng ông nội đâu nữa, Thở dài một lượt chú quay sang đưa thím Thu về phòng. Điều mà chú không biết đó chính là cái phép trấn yểm của ông thầy kia, vốn chẳng là cái thá gì so với công lực của thần trùng cũng như 3 mẹ con người đàn bà lạ. Ở trong phòng bà nội đưa tay ôm di ảnh của ông mà khóc thút thít. Tiếng khóc của bà cứ thế vang vọng khi xa khi gần vang khắp mọi ngóc ngách ngôi làng này

Phần 4: Tang trùng tang

Ngày hôm sau khi chú Tình mở cửa bước ra, ở bên ngoài cảnh tượng cây cối đổ vỡ khiến chú dường như không tin vào mắt mình. Chú gọi mọi người dọn dẹp đâu vào đó. Nhìn đồng hồ đã đến giờ chú lấy xe máy phóng thẳng đi. Chẳng là sau một loạt chuyện kì dị xảy ra, đỉnh điểm là chuyện đêm hôm trước, khiến cả đêm chú Tình trằng trọc không sao ngủ được. Cố gắng chợp mắt một chút định bụng sáng nay sẽ sang huyện bên, mời ông thầy pháp mà chú tìm hiểu được từ một vài người bạn về giúp đỡ. Qua lời giới thiệu được biết ông thầy này tên Khương nghe nói tài phép lắm, chuyên đi trừ ma diệt quỷ nổi tiếng cả một vùng. Sau một khoảng thời gian dò hỏi chú Tình giờ đây cũng đã tìm thấy nhà thầy Khương. Trước mặt chú Tình là một căn nhà ngói cũ kĩ phủ đầy rong rêu, cánh cổng gỗ cũ dần theo năm tháng. Trong sân thầy Khương đang cầm ít thóc vãi ra cho đám gà ăn, thấy bên ngoài có người đàn ông lạ liền đi ra cất giọng hỏi.

– Chú đây là?? Phải chăng chú đến tìm ai??

– Dạ cho tôi hỏi đây có phải nhà thầy Khương không??

Chú Tình cúi đầu kính đáp, ông thầy để tạm bơ thóc qua một bên đưa tay mở cổng đoạn ông trả lời.

– Đúng rồi! tôi Khương đây. Thí chủ đến tìm tôi phải chăng có điều gì cần giúp đỡ.

Không đợi chú Tình trả lời thầy khương mở cổng mời chú vào trong nhà. Ở trong nhà chú Tình kể lại đầu đuôi ngọn ngành câu truyện trong gia đình. Sau khi nghe hết sự tình mặt thầy Khương khẽ nhăn lại, có vẻ như mới chỉ qua vài lời kể của chú Tình, thầy Khương cũng đã cảm nhận được tầm quan trọng của vấn đề. Dẫn chú Tình ra phía sau nhà. Ngay trước mắt chú là điện thờ nguy nga tráng lệ. Thầy Khương thắp hương trên điện rồi lấy ra một lá bùa màu vàng đưa cho chú Tình đoạn thầy nói.

– Giờ trời cũng đã tối thôi cậu cầm lấy là bùa này rồi về đi… nhớ là đi thẳng một mạch về nhà… dù cho có ai gọi, hay đi đường thấy sự gì lạ cũng không được dừng lại biết chửa. Về đến nhà đốt lá bùa này rồi hòa ra nước uống. Sáng sớm mai tôi qua… Thôi về đi…

Nhận lá bùa trên tay thầy Khương chú Tình cúi tạ cảm ơn rồi xin phép ra về. Ở bên ngoài ngay chỗ cánh cổng có bóng dáng 3 mẹ con cơ thể ướt sũng, đưa cặp mắt đỏ ngàu nhìn vào trong nhà thầy Khương. Dường như ở trên cảnh cổng được khắc một loạt chú ngữ gì đó, khiến 3 mẹ con người đàn bà kia mỗi lần chạm vào đều tỏa ra linh quang sáng loáng. Về phần chú Tình sau khi cúi chào ông thầy thì lên xe phóng một mạch ra về. Đường về nhà chú Tình phải đi ngang qua một con sông lớn, bỗng ở phía xa xa thấp thoáng bóng người bì bõm.

– Cứu… cứu với… có ai không… cứu… cứu cháu với…

Quay đầu nhìn sang chú Tình thấy có một đứa bé đang ngụp lặn ngay khúc giữa sông, Chú Tình giảm ga tính dừng lại nhảy xuống cứu nhưng rồi một giọng nói vang lên bên tai khiến chú giật mình.

– Đi thẳng về nhà… không được dừng lại… đi thẳng…. nhanh lên…

Câu nói kết thúc cũng là lúc ở dưới sông một điệu cười khúc khích phát ra. Vặn mạnh tay ga chú Tình phòng vụt đi. Ở đằng sau bóng dáng người đàn bà không biết đã ngồi lên xe từ bao giờ. Đưa tay che mắt chú Tình người đàn bà cất giọng ma mị.

– Đâm…. Đâm đi… đâm thẳng vào con ô tô trước mặt đi nhanh lên…

Chú Tình giờ đây mặt mũi cứ tối sầm cả lại, hai mắt chú đờ đẫn như người mất hồn. Chú hướng xe máy về phía chiếc ô tô đi ngược chiều mà đâm đến. Nhưng rồi một giọng nói đầy uy quyền lại phát ra hất văng người đàn bà xuống đất.

– Nghiệt súc… dám che mắt hại người trước mặt ta…

Đoàng một cái lá bùa trên người chú Tình phả ra linh quang hất văng người đàn bà xuống đất. Cùng lúc đó phía đối diện tiếng còi ô tô bấm inh ỏi khiến chú Tình giật mình tỉnh dậy.

– Bip…. Bip…. Bip…. Thằng kia đi đứng kiểu gì đấy… thích chết à… ông táng bỏ mẹ mày bây giờ… Thích ăn gà cả con hả???

Đưa tay vuốt vuốt gương mặt cho tỉnh chú Tình hít lấy một hơi thật sâu phóng thẳng về nhà. Về đến nhà nhớ lời ông thầy dặn chú Tình đốt lá bùa hóa tan ra uống. Lạ là khi chú uống xong thì bụng đau dữ dội. Chú nôn thốc, nôn tháo ra một đống chất nhầy đen thùi lùi bốc mùi tanh ngòm. Bà nội cùng thím Thu thấy sự lạ thì liền chạy đến đỡ chú tình cất giọng hỏi.

– Tình… Tình con làm sao thế này??

– Anh làm sao thế anh?? Đi đâu từ sáng đến giờ về lại nôn ra đống gì thế này.

Nôn xong chú Tình cảm thấy trong người thoải mái hơn hẳn, chú ôm bụng chỉ tay ra hiệu cho mọi người rìu chú lên ghế. Sau khi đã yên vị chú Tình kể lại việc sang nhà thầy Khương ở huyện bên xin thầy giúp đỡ. Rồi chuyện bị con ma con quỷ nó che mắt ra làm sao, thầy Khương giúp đỡ đoạn đường đi về như thế nào. Nghe chú Tình kể lại mọi người vui lắm, có vẻ như lần này sẽ gặp một ông thầy giỏi có thể hóa giải kiếp nạn cho gia đình.

Về phần ông thầy Khương vốn là thầy nổi tiếng với tài xem phong thủy, địa lý, trấn yểm long mạch. Sau khi đánh bay người đàn bà khỏi xe của chú Tình, ở trong điện thầy Khương ôm bụng nôn ra một bũng máu. Đưa chút máu lên mũi thầy Khương khẽ cau mày.

– Không thể nào… không thể nào…. Mụ ta… không còn là con quỷ thông thường nữa rồi…

Con quỷ sau khi bị đánh bay khỏi xe chú Tình, bà ta đứng dậy bước thập thễnh đưa ánh mắt nhìn về hướng chiếc xe đang chạy mà cất giọng lanh lảnh.

– Giỏi lắm… coi như ngươi phúc lớn mạng lớn… là ta sơ ý… rồi xem tiếp theo ngươi sẽ làm gì để cứu được gia đình này…

Sáng sớm ngày hôm sau tại điện lớn, thầy Khương chuẩn bị đồ lễ lập đàn từ sớm. Sau khi đã thỉnh các ngài, thầy khương gói gèm đồ đạc, lần theo địa chỉ chú Tình đưa hôm qua. Đến nơi cảm giác đầu tiên ập đến là âm khí bao phủ xung quanh nhà ông nội. Ngay phía trên ngôi nhà là một đám mây đen lớn như đang muốn che khuất mặt trời. Ở bên trong chú Tình còn đang bày biện mâm lễ, thấy thầy Khương thì vội vàng chạy ra, bà nội cùng thím Thu cũng đã có mặt từ bao giờ.

– Thầy… thầy đến rồi hả? quý hóa quá thầy đi đường xa tìm nhà con có khó không ạ?

Thầy Khương cúi chào bà nội thầy đi vào trong nhà, vừa đi thầy vừa chỉ tay ra ngoài đường lớn đoạn thầy nói.

– Cũng không khó khăn gì cho lắm, chỉ là… à mà thôi… mau đưa tôi vào trong nhà tôi còn xem xét tình hình. Nhà này là âm khí dày đặc lắm rồi đây này… để lâu ấy có khi có họa lớn đấy…

Chú Tình cúng bà nội nghe đến đây thì sợ lắm, mọi người vội vội vàng vàng đưa thầy Khương vào bên trong. Sau khi đi một vòng quanh nhà xem xét, thầy Khương như đã hiểu ra sự tình thầy họp gia đình lại đưa ra kết luận.

– Theo như tôi xem được thì mọi chuyện xảy ra với gia đình là từ khi ngôi miếu bị di chuyển đúng không?

Chú Tình nghe đến đây thì đưa tay lên đầu gãi gãi rồi cúi gằm mặt xuống nhận lỗi.

– Dạ đúng thưa thầy, lỗi này là do con tất, cách đây hơn 1 tháng con có cất căn nhà, như thầy vừa đi đã nhìn thấy rồi đó, căn nhà ở ngay kế bên nhà này. Rồi cũng chính vì thế mà mọi chuyện mới ra cái cớ sự như thế này.

Thầy khương gật đầu thông cảm, thầy nhìn chú Tình đoạn thầy nói tiếp.

– Có phải hôm làm lễ di chuyển miếu có con rắn to lắm đến ngăn cản đúng không?

Chú Tình nghe dến đây thì càng cảm thấy thầy khương cao siêu, chú đưa mắt nhìn thầy khương mà lắp bắp.

– Dạ… dạ… đúng… đúng… là như thế đó thầy. mà sao thầy biết chuyện này ngoài nhà con ra thì không có ai biết hết.

Chỉ tay ra ngoài ngôi miếu đưa ánh mắt sắc lạnh thầy cất giọng nghiêm nghị.

– Lỗi lớn là ở nhà anh, anh có biết không?? con rắn đấy là thần cai quản đất này. Sở dĩ con rắn ngăn cản anh là vì sao anh có biết không??

Chú Tình lắc đầu ra vẻ không hiểu.

– Là vì khi xưa thời các cụ nhà anh lập ngôi miếu ra là để trấn yểm long mạch, cũng như trấn yểm 3 mẹ con người đàn bà chết yểu, để họ không phá cái làng này nữa. Anh chuyển miếu đi chỗ khác cũng chính là làm hỏng long mạch, vô tình thả 3 mẹ con người đàn bà kia ra. Nên việc tang tóc trong nhà này ập đến là lẽ đương nhiên.

Thầy khương vừa nói đến đây thì ở bên ngoài có cơn gió lạ ập đến, bụi ở sân cứ thế bay mù mịt. Cùng lúc đó con rắn có mào không biết ở đâu xuất hiện chắn ngang cửa ra vào. Chú Tình cũng người nhà nhìn thầy con rắn thì co rúm lại một góc. Con rắn phình mang to như cái xẻng phì phì vài cái rồi phi thẳng ra bên ngoài sân, không biết ở ngoài sân có chuyện gì xảy ra mà tiếng gào thét cứ thế vang lên, thi thoảng lại nghe thấy tiếng con rắn phì lên một cái. Khoảng chừng 10p sau thì gió cũng ngừng thồi mọi thứ trở lại như bình thường. con rắn thần giờ đây người đầy vết cào chóc, nó di chuyển ra phía sau miếu rồi mất hẳn. Thầy Khương đưa tay khấn vái con rắn rồi quay sang nói.

– Vừa nãy 3 mẹ con nhà kia tính vào đây phá, cũng may đã bị rắn thần đánh đuổi, nhưng theo ta thấy rắn thần cũng bị thương nặng lắm. Phúc cho gia đình nhà anh là thần còn thương còn phù hộ, không thì bây giờ có chết cả nhà rồi cũng nên.

– Thầy… thế giờ gia đình phải làm sao để qua kiếp nạn này ạ?? Mong thầy chỉ đường dẫn lối cho gia đình con.

Chú Thông sau màn vừa rồi thì khiếp đảm, lại thêm việc ông thầy nói đúng từng chi tiết khiến chú đã tin lại càng tin. Thầy Khương lúc này đây đứng dậy, thầy chỉ tay cho mọi người ra bên ngoài, tới nơi thầy bắt đầu phân công việc.

– Việc đầu tiên mọi người cần làm là dừng tất cả mọi việc đang làm lại, tập chung chuyển qua xây ngay lại miếu, trả lại đúng vị trí vốn có cho tôi. Khi nào xây xong tôi qua mời các vị thần về ngự. Trong lúc xây chắc chắn sẽ bị 3 mẹ con người đàn bà kia quấy phá nhưng yên tâm tôi sẽ lập trận pháp xung quanh.

Nói rồi thầy Khương lấy ra một đống đồ nghề bắt đầu lập trận. Thầy lấy ra 8 cái cọc được quết máu gà rồi đóng thẳng xuống 8 góc quanh ngôi miếu, trên mỗi cái cọc thầy gắn thêm một lá bùa màu vàng. Tiếp theo đó thầy dùng chỉ đỏ nối liền 8 cọc lại với nhau. Sau khi đã lập xong trận pháp thầy bắt đầu ngồi ngay giữa trận, miệng lẩm nhẩm chú ngữ. Cùng lúc đó một cơn gió ùa đến khiến 8 chiếc cọc rung lắc mạnh. Một lúc sau 8 lá bùa dựng đứng tỏa ra hào quang thì gió cũng bắt đầu ngừng thổi. Thầy khương đứng dậy phủi phủi tà áo rồi quay sang nhìn gia đình nói.

– Xong rồi! mọi người đi kêu người xây lại miếu cho tôi, ngày kia tôi qua làm lễ rước thần về ngự. Nhớ là phải làm y như những gì tôi bảo biết chửa.

Sau khi bàn giao mọi việc đã xong, thầy Khương rút ra cho mỗi người một lá bùa rồi chào gia đình đi về. Chú Tình cũng nhanh tróng chạy ra bên ngoài nhờ người về xây miếu. Do công việc cấp bách nên cũng chỉ sau một ngày việc xây miếu đã hoàn tất. Ngày hôm đó thầy Khương trong bộ đồ pháp sư nhảy múa trước ngôi miếu. Người làng người xóm, anh em trong nhà sang xem đông lắm. mọi chuyện vẫn yên bình cho đến 12h trưa. Thầy Khương còn đang múa máy khươ khoắng bỗng ở trên trời mây đen ở đâu ùn ùn kéo đến. Gió bắt đầu nổi ngày một lớn, đồ đạc cúng bái trên mâm rơi xuống đất kêu loảng xoảng. Mọi người sang xem nhìn một màn thì hô nhau bỏ chạy. Trên bàn chiếc chuông bỗng rung lên bần bật. Thầy Khương nhanh tay tóm lấy chiếc chuông lắc mạnh. Ở sau nhà ngay phía bờ ao, có bóng dáng 3 mẹ con người đàn bà đi lên. Đứng trước mặt thầy Khương người đàn bà cất giọng khàn đặc.

– Ngươi là ai… tại sao lại nhúng tay vào việc của ta…

Không cần đáp trả lại người đàn bà, thầy Khương rút trong túi ra một phá bùa màu vàng, với những nét vẽ loằng ngoằng kì dị. Tung lá bùa lên không thầy khương đưa tay bắt quyết nhảy thẳng về phía 3 mẹ con người đàn bà. Mỗi bước đi của thầy giờ đây tựa như 3- 4 bước chân người bình thường. Chẳng mấy chốc thầy đã đứng trước mặt người đàn bà. Đưa tay đánh thật mạnh về phía đỉnh đầu. Người đàn bà vẫn điềm tĩnh chỉ tay về phía thầy Khương rồi hét lớn.

– Cút….

Lập tức một luồng quỷ khí đánh thẳng về phía thầy khương khiến thầy hất văng lại bàn lễ. Cùng lúc đó một luồng hắc khí lao đến xoay quanh người thầy Khương.

– Trò trẻ con…

Thầy Khương lập tức vung tay một lá bùa được phóng ra, hào quang phát ra bảo vệ thầy khỏi luồng hắc khí. Không giữ được bình tĩnh người đàn bà chống tay xuống đất, cả người rùng lên như một con thú dữ, lao thẳng về phía thầy khương miệng quát lớn.

– Đi chết đi…

Lùi nhẹ về phía sau vài bước thấy thời cơ đã đến thầy Khương vung tay lên một lá bùa khác bay ra đập vào người đàn bà thầy hô lớn.

– Trói…

Lá bùa vừa chạm vào người đàn bà, biến thành một sợi dây màu vàng quấn lấy bà ta. Không đợi người đàn bà kịp phản ứng thầy Khương đánh ra thêm một lá bùa về phía người đàn bà quát.

– Khai trận….

Ở dưới đất tùng hình ấn kì lạ hiện lên quây lấy người đàn bà, người đàn bà đứng ở bên trong gào thét dữ đội. Bà ta cố gắng lao ra bên ngoài thoát thân nhưng không được. Sau một hồi vật nộn chống đỡ người đàn bà như yếu sức nằm rạp xuống đất. Hai đứa bé mới đây thôi còn chừng mắt dữ tợn với thầy Khương thì giờ đây nhanh chóng quỳ xuống van xin.

– Con xin thầy… chúng con xin thầy tha cho mẹ chúng con…

– Các ngươi tác oai tác quái ở đây bao năm, hại chết bao người, giờ đã biết tội của mình chưa?

Thầy Khương nghiệm nghị hỏi, 3 mẹ con người đàn bà quỳ xuống khẩn khoản van xin.

– Dạ chúng con biết tội, mong pháp sư thủ hạ lưu tình tha cho mẹ con con.

– Được nếu đã biêt sai thì ta tạm tha, từ giờ đi theo ta tu luyện đợi ngày đầu thai.

Rút trong túi ra một lá bùa thầy Khương đánh thẳng về phía 3 mẹ con người đàn bà.

– ….Thu ….

Ngay lập tức 3 mẹ con bị thu vào trong lá bùa. Cùng lúc đó mây đen cũng tản ra xung quanh, bầu trời lại hửng lên những tia nắng, phía bên ngoài tiếng chim hót líu lo như báo hiệu mọi điều tươi đẹp. Cất là bùa vào trong chiếc hũ thầy Khương nhìn về phía gia đình đoạn thầy nói.

– Xong rồi… Từ giờ gia đình chuyên tâm cúng kiến, mong rằng các thần về ngự sẽ thông cảm mà bỏ qua lỗi lầm khi xưa.

Chú Tình cùng mọi người chứng kiến màn đấu pháp của thầy khương thì mồm cứ há hốc cả ra. Đi đến bên thầy Khương bà nội quỳ xuống khóc lóc cảm kích.

– Gia đình tôi cám ơn thầy, cám ơn thầy đã bỏ công sức xuống cứu giúp đỡ gia đình, vượt qua cái hoạn nạn này. Đời này tôi có làm trâu làm ngựa cũng xin báo đáp ơn thầy.

Chú Tình cùng thím Thu và mẹ cũng theo đó chạy ra quỳ xuống cám ơn thầy, Thầy Khương ái ngại quỳ xuống đỡ bà nội cùng mọi người dậy cất giọng áy náy.

– Việc trừ ma diệt quỷ giúp dân là bổn phận của thầy pháp chúng tôi. Xin gia đình chớ nghĩ ngợi nhiều. Thôi mau mau đứng cả lên đi, cụ mà quỳ thế này tôi tổn thọ chết.

Bàn giao công việc cho gia đình cũng như căn dặn mọi chuyện, thấy trời đã tối thầy Khương xin phép ra về. Chú Tình ngỏ ý đưa thầy chút tiền cho thầy về bồi dưỡng, nhưng bị thầy Khương nhất quyết từ trối. Trước khi đi thầy Khương quay lại nhìn mảnh đất nhà ông nội một lượt, cảm giác như mọi chuyện diễn ra có gì đó không đúng. Tại sao người đàn bà lại bị thầy thu phục một cách dễ dàng như vậy, hay đơn giản thầy Khương cảm nhận được điều gì mờ ám ở đây. Nghĩ mình đa nghi quá nhiều thầy Khương lắc đầu quay đi. Trên đường trở về chiếc hũ trong người thầy không ngừng rung lắc mạnh. Lá bùa gắn bên ngoài cũng theo đó tỏa ra hào quang dữ dội. Hướng mắt nhìn xuống chiếc hũ thầy Khương cất giọng nói.

– Còn không nằm yên ở trong đó, muốn ta dùng lửa đốt cho hồn phi phách tán phải không?

Nhưng rồi câu nói vừa kết thúc cũng là lúc, ở phía đối diện có tiếng còi vang xe vang lên inh ỏi. Thầy Khương quặt xe sang một bên lé ra nhưng không thể, cơ thể thầy như có một thế lực vô hình giữ chặt lại.

– Rầm…

Chiếc xe tải phi thẳng vào xe thầy khương khiến thầy chết bất đắc kì tử. Trước khi chết tay thầy không quên chỉ về hướng đối diện mà trợn ngược mắt lên. Mọi người xung quanh thấy tai nạn, thì kéo nhau đến đứng kín cả một đoạn đường. Ở bên ngoài phía xa xa, bóng dáng 3 mẹ con người đàn bà, chắp tay khấn vái người đàn ông lạ. Người đàn ông khoác trong mình bộ áo choàng màu đen, với những luồng hắc khí bủa vây xung quanh. Nhìn người đàn bà trước mặt, hắn ta cất giọng uy nghiêm.

– Lần này vất cả cho ngươi rồi, quay về nghỉ ngơi đi, lấy sức ta còn có chuyện giao phó…

Nói rồi người đàn ông lạnh lùng phi đi, nhanh như cắt bóng dáng người đàn ông thoắt ẩn thoắt hiện rồi biến mất.

Ở bên này gia đình chú Toàn cùng bà nội như vui vẻ lên hẳn. Mọi người nghĩ rằng từ giờ về sau cuộc sống yên bình, tiếng cười đùa sẽ lại xuất hiện trong căn nhà này. Cũng kể từ sau hôm thầy Khương qua nhà làm phép, việc cúng kiến ngoài miếu được chú Tĩnh cũng như bà nội thay nhau chăm sóc. Cuộc sống của gia đình cũng theo đó mà yên bình trở lại, tôi được mẹ qua ngoại đón về ở cùng. Nhưng rồi cuộc sông yên bình chưa được bao lâu thì tai họa lại ập đến.

Hôm đó là 100 ngày kể từ ngày ông nội mất, thời gian thấm thoát thoi đưa, mới thế mà mộ ông nội cỏ đã mọc xanh rì. Sáng hôm đó bà nội cùng mẹ và tôi ra thăm mộ ông, Nhìn đám cỏ mọc lú gối, che mất tấm bia nhỏ, chỉ còn lại thấp thoáng dòng chữ tên tuổi, ngày mất, bà nội dưng dưng nước mắt.

– Ông ơi… mấy chục năm nay ông là chỗ dựa cho tôi cùng các con vậy mà giờ đây ông đã đi rồi. Ông ở nơi chín suối mong ông được ngâm cười, ông có sống khôn thác thiêng, thì phù hộ cho các con êm đềm đầm ấm, đừng về gọi con cháu đi tội cho tụi nhỏ. Nay trăm ngày ông tôi mời ông về dùng bữa với con cháu.

Vừa khóc bà nội vừa tỉ tê với ông đủ thứ chuyện, mẹ đi vòng quanh mộ cắt từng lúm cỏ đang mọc um tùm xung quanh. Sau khi dọn dẹp xong mẹ cùng bà đưa tôi đi về. Khi cả 3 đã ra khỏi nghĩa trang thì ở trong này ngay chỗ mộ ông, người đàn ông mặc giáp bào đang dùng roi đánh liên tiếp vào người ông quát lớn.

– Đi… tính lì với ta phải không?? còn không mau đi… nhanh lên…

– Con xin ngài… ngài tha cho nhà con… con nguyện làm trâu làm ngựa cho ngài.

Đưa sợi roi lên cao người đàn ông mặc giáp bào vụt liên tiếp vào người ông nội, ông nội giờ đây chỉ biết đưa tay ôm đầu gào lên đau đớn.

– Còn không đi này… dám chống lại lệnh của ta này… chết này…

Rút kinh nghiệm từ việc 49 ngày bố, bà nội cùng mọi người làm bữa cơm nho nhỏ chỉ tụ họp con cháu trong nhà. Chú Tình hôm nay được phân công sang bên nhà thầy Khương, mời thầy sang làm chủ trì việc cúng bái. Đến bên cổng chú Tình đứng ngoài gọi lớn.

– Thầy ơi… thầy Khương ơi… thầy Khương có nhà không ạ??

Dù đã cố gắng gọi vài lần nhưng vẫn không thấy thầy Khương đáp lại, sờ tay vào chốt trong thấy cổng không khóa, chú Tình đánh liều mở ra đi vào. Nhưng rồi một giọng nói phát ra bên cạnh khiến chú dừng lại.

– Cậu trai trẻ… cậu qua tìm thầy Khương hả?

Trước mặt chú Tình là một bà lão tuổi ngoài 60 lưng hơi còng còng, miệng vẫn còn đang nhau trầu tóp tép. Nhìn bà lão một lượt chú Tình cất giọng chào hỏi.

– Dạ đúng rồi bà? Bà có biết thầy Khương đi đâu không?? cháu gọi từ nãy đến giờ mà không thấy thầy thưa.

– Cậu về đi không cần tìm ông ấy nữa đâu. Ông ấy chết rồi.?

Bà lão lạnh lùng quay người bước, đi miệng như còn lẩm nhầm gì đó, chú Tình chạy theo hỏi thêm vài câu thì chết sững.

– Chết… chết là sao bà?? Thầy Khương làm sao mà chết vậy bà??

– Tôi không biết… chỉ biết ông thầy qua huyện bên trừ ma kiểu gì, trên đường về tai nạn chết rồi… Cũng phải được đâu đó hơn tháng rồi đấy.

Nói rồi bà lão chống gậy bước đi, chú Tình giờ đây cứ như người mất hồn, chú quay sang nhìn lại căn nhà thầy Khương một lượt. Quả thật căn nhà dường như lâu rồi không có ai chăm sóc, lá vàng rơi kín cả sân, qua vài trận mưa bắt đầu thối rữa. Tìm quanh một lượt nhưng không thấy bóng dáng thầy Khương đâu chú Tình buồn bã ra về. Vừa đi chú Tình vừa suy nghĩ.

Kể từ sau hôm thầy Khương làm lễ tại nhà, chú Tình có gọi vài cuộc điện thoại nhưng đều không liên lạc được. Nghĩ thầy bận nên chú cũng không dám gọi nhiều. Đỉnh điểm sáng nay chú gọi lại cho thầy nhưng vẫn không liên lạc được. Cho đến khi chú qua đây, nghe tin thầy Khương đã mất, một cảm giác đau nhói xuất hiện trong con người chú. Nhưng rồi điều chú cắn dứt lương tâm nhất, ấy là vì cứu giúp gia đình chú mới dẫn đến việc thầy khương tai nạn để rồi ra đi mãi mãi.

Ở bên này bà nội cùng mọi người đã chuẩn bị đồ lễ đâu vào đấy. Nhìn đồng hỗ đã gần 12h mà vẫn chưa thấy chú Tình về, bà nội cùng mọi người đâm ra sốt ruột. Quay sang phía thím Thu bà cất giọng nói.

– Thu… con gọi cho thằng Tình xem nó làm cái gì mà sao đi lâu thế? đi từ sáng đến giờ còn chưa về.

– Dạ mẹ.

Cầm điện thoại trên tay thím Thu bấn số chú Tình gọi.

– Alo… em gọi anh hả?

– Vâng… anh đi đâu mà giờ còn chưa về thế? ở nhà mọi thứ chuẩn bị đâu vào đó hết rồi. Mẹ đang bảo anh đi mời thầy gì mà đến giờ còn chưa về. Thôi về nhanh lên không mẹ mắng cho bây giờ.

– Ờ anh biết rồi… À mà em báo với mẹ là thầy Khương chết rồi. Em bảo mẹ gọi tạm thầy nào trong làng qua cúng cơm cho bố anh đang về rồi chỉ ít phút nữa là anh về tới nhà…. alo… alo… em có nghe thấy anh nói gì không đấy Thu??

– Tút… Tút…. Tút…

Sau câu nói của chú Tình, chiếc điện thoại trên tay thím Thu rơi bịch xuống đất. Bà nội cùng mọi người thấy thím Thu người cứng đờ ra liền đi đến hỏi gấp.

– Thu… thu… làm sao đấy con?? đang yên đang lành người thừ cả ra thế này?? thế sao rồi?? thằng Tình nó bảo sao?? nó có gặp được thầy không?? thầy có qua giúp nhà mình không?

Thím Thu quay sang nhìn bà lắc lắc cái đầu thím nói.

– Dạ không, anh Tình báo là thầy Khương…. Thầy Khương…

– Thầy Khương làm sao??

Bà nội như không giữ được bình tĩnh bà cất giọng hỏi gấp.

– Thầy ấy… thầy ấy… chết rồi…

Xoẹt một cái, một luồng điện chạy dọc sống lưng lên đến đỉnh đầu khiến đầu bà choáng váng, bà đưa tay ôm lấy đầu rồi quay sang nhìn thím Thu hỏi lại.

– Chết… sao lại chết… mau… mau nói rõ ra cho mẹ xem nào… sao thầy lại chết?? chết bao giờ…

– Con cũng không biết, chỉ nghe anh Tình bảo thế, ảnh bảo đợi ảnh về rồi ảnh kể lại cho đầu đuôi câu truyện sau.

Thím Thu sùi sịt trả lời bà nội.

Cả nhà mới vừa nãy đây thôi còn đang vui vẻ cười nói thì giờ đây im lặng đến một cách kì lạ. Bà nội ôm đầu quay người ra phía bên ngoài sân, tính ngó xem có thấy bóng dáng chú Tình đâu không, bất giác một giọng nói vang lên ở bên ngoài cổng, khiến bà giật mình nhìn sang.

– Khai mau… kia là ai… có phải là vợ ngươi không??

Người đàn ông mặc trong mình bộ giáp bào đang đưa chân đạp lên đầu ông nội gằn giọng hỏi. Ông nội giờ đây mặt bị đạp xuống đất, ông cố gắng ngoài đầu sang, đưa mắt nhìn về phía bà nội cất giọng khó khăn.

– Thưa ngài… không phải… tôi không biết bà ta là ai… mong ngài hiểu cho… tôi không quen bà ta.

Vừa mới nghe tin thầy Khương chết đã là cú sốc lớn với tinh thần của bà, ấy vậy mà giờ đây sớm không tới, muộn không tới mà lại đến ngay lúc này. Nhìn ông nội bị đánh đập tàn nhẫn, tình phu thê trỗi dậy bà chạy thẳng ra bên ngoài quát lớn.

– Thả ông ấy ra… đừng đánh ông ấy nữa có giỏi thì đánh ta đây này…

– Không… không… đừng ra đây… mau quay vào đi… đừng ra đây. Đừng có ra đây mà…

Mặc cho ông nội căn ngăn nhưng bà vẫn nhất mực lao đến, miệng người đàn ông mặc giáp bào khẽ nhếch lên.

– Tự tìm đường chết…

Câu nói kết thúc cũng là lúc bà nội ngã vật ra đất mà rùi bọt mép, hai mắt bà trợn ngược cả lên. Bà đưa tay về phía cổng như muốn với thứ gì đó. Cùng lúc chú Tình đi về thấy bà nằm vật ở ngoài sân thì chạy đến đỡ.

– Mẹ… mẹ ơi… mẹ làm sao thế này mẹ ơi?? Thu ơi… Chị Bắc ơi… có ai không?? sao lại để mẹ nằm ngoài này thế này??

Nhưng rồi ngay sau lưng chú Tình một giọng nói khàn khàn phát ra.

– Mẹ của mày à?? mẹ của mày ấy hả?? mẹ của mày… chết rồi… còn mày… mày cũng sẽ phải chết… chết đi… trả lại nhà cho mẹ con tao…

Người đàn bà thò tay vào ngực chú Tình mà bóp mạnh, hai mắt chú Tình trợn ngược cả lên, bọt mép cũng theo đó mà xùi cả ra. Mọi người trong nhà nghe tiếng hô hoán của chú Tình thì vội vàng chạy ra. Cảnh tượng trước mắt khiên mọi người kinh hãi lùi lại. Chú Tình đang ngồi ngay ngoài cổng ôm bà nội vào lòng hai mắt trợn ngược trắng dã, máu từ miệng, mũi, mắt bắt đầu chảy ra. Thím Thu từ trong nhà đi ra, thấy chồng với mẹ đang ngồi ngoài sân thì hoảng hồn lao đến. Đưa tay ôm lấy chú Tình và bà nội thím Thu gào khóc thảm thiết.

– Anh… anh ơi… anh làm sao thế này? mẹ ơi… mẹ làm sao thế này mẹ ơi?? Ai đó trả lời con đi… mọi người làm sao thế này??

Câu nói kết thúc cũng là lúc thím Thu xùi bọt mép mà ngất lịm đi, thấy thế mẹ tôi mải móng chạy đến hô hoán mọi người đưa 3 người lên bệnh viện. Nhưng rồi bà nội cùng chú Tình chết ngay tại chỗ, Thím Thu sau khi đưa lên bệnh viện do đang mang thai sức khỏe yếu không chịu được mà mất ngay sau đó. Cảnh tượng tang tóc thêm một lần nữa lại diễn ra ngay tại căn nhà này.

Cre: Bài viết do Facebook Mộc Mộc đăng trên group Chuyện Tâm Linh Không Đùa Được Đâu :< vào lúc 17:58 – 15/09/2021
0 0 đánh giá
Đánh giá bài viết
Theo dõi
Thông báo của
guest

0 Góp ý
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận