Trùng Tang Thất Xác (P5: Thánh về – P6: Chạy trốn)

Phần 5: Thánh về

Ngày hôm sau đám tang nhanh tróng được diễn ra, người dân xung quanh do quá kinh hãi những chuyện liên tiếp xảy ra trong gia đình mà không ai dám bsn mảng lại gần. Việc tang lễ được con cháu trong dòng họ thay nhau gánh vác. Ngồi nhìn di ảnh bà nội trên ban, tôi nhớ lại cảnh tượng chiều hôm trước. Khi đó bà nội đang chạy ra cứu ông, gần đến nơi bà bị người đàn ông mặc áo giáp bào vung tay quất roi sắt khiến bà ngã xuống. Không đợi bà kịp phản ứng người đàn ông kia quấn roi sắt vào cổ mà mà siết mạnh. Mặc cho ông nội quỳ xuống ôm chân van xin, người đàn ông kia vẫn nghiêm nghị vận sức siết chặt cổ bà cho đến chết.

Tối hôm đó sau một ngày chạy ngang chạy dọc, mọi người ai lấy đều đã thấm mệt. Sau bữa cơm tối mọi người ngồi quây quần bên hiên nhà, bàn chuyện chuẩn bị cho việc ngày mai đưa bà cùng vợ chồng chú Tình ra ngoài nghĩa trang. Bác Trưởng họ còn đang phân phó công việc cho từng người, bỗng ở ngoài sân có bóng dáng con chuột đi ngang, khiến mọi người giật mình nhìn lại. Con chuột to lắm có khi còn to hơn cả một con mèo, áng chừng đâu đó phải đến 3- 4 cân. Điều đặc biệt là con chuột bò đến giữa sân thì dừng lại, nó đưa ánh măt đỏ ngàu quét ngang gương mặt từng người đang ngồi trên hiên. Bỗng con chuột đứng lên bằng hai chân bước từng bước như con người, đi đến bên linh cữu bà nội nó cà cà đầu vào bên hông quan tài như đang nói gì đó. Khoảng chừng 10p sau con chuột quay người bỏ đi. Mọi người ngồi trên hiên chứng kiến một màn ai lấy mồm miệng cứ há hốc cả ra.

– Tiến… đi vào nhà đi con… đêm hôm muộn rồi vào nhà ngủ đi không cảm lạnh ra đấy bây giờ.

Cảm nhận được điều gì bất thường mẹ quay sang quát tôi. Ở bên ngoài mọi người dường như đã lấy lại được bình tĩnh. Một vài cô chú do sợ quá mà xin phép ra về. Sau khi bị mẹ quát tôi về phòng lên giường ngủ sớm.

– Khai mau… ở trong nhà kia còn ai là người thân của ngươi… Mau khai ra thì ta tha cho, nếu ngang bướng thì nhà ngươi đừng có mà trách.

Giọng nói đầy quyền uy của người đàn ông khiến tôi giật mình tỉnh giấc. Qua ô cửa sổ tôi thấy ngoài cổng có bóng dáng người đàn bà đang quỳ gối nhìn vào trong nhà khóc lóc.

– Hết rồi… con cháu trong nhà tôi ông bắt hết rồi… giờ làm gì còn ai nữa đâu mà ông đòi bắt… còn cái thân già này ông muốn làm gì thì làm đi.

– Được…

Người đàn ông mặc giáp bào quấn roi sắt vào cổ bà mà kéo đi sềnh sệch. Thấy bà bị lôi đi tôi bò người chạy ra.

– Bà… bà ơi…. Bà nội ơi… mau thả bà cháu ra…

Tôi cắm đầu cắm cổ chạy ra đến hiên thì ngất lịm đi, mẹ cùng chú Út còn đang ngồi trông coi linh cữu 3 người, thấy tôi ngã lăn ra đất thì hốt hoảng chạy đến.

– Tiến… Tiến ơi…. Làm sao vậy con?? mau tỉnh lại đi con…

Biết có điều chẳng lành, ngay đêm hôm đó tôi được mọi người đưa sang bên nhà ông bà ngoại. Lạ là vừa sang đến cổng nhà ồn bà ngoại thì tôi tỉnh dậy, mặt mũi tỉnh táo như thường, cũng không còn cảm nhận thấy đâu đầu chóng mặt như ở bên nhà nội. Thấy ông bà ngoại đang ngồi bên cạnh tôi cất giọng hỏi.

– Ông…. Bà… sao ông bà lại ở đây thế này? bà nội… bà nội con đâu?? bà nội con bị ông nào ông ấy kéo đi mất rồi… hu hu

Ông bà ngoại trước giờ vốn là người tin vào tâm linh. Thấy tôi đã tỉnh ông đi đến ban thờ gia tiên thắp hương rồi lẩm nhẩm khấn vái. Ngồi trước mặt tôi bà bắt đầu hỏi chuyện. Tôi hồn nhiên kể lại cho ông bà nghe về mọi chuyện mà tôi nhìn thấy. Sau khi nghe tôi kể hết bà ngoại quay sang nhìn ông lắc đầu nói.

– Thế này thì đúng rồi ông ạ… nhà bên đó đúng là bị thần trùng về bắt rồi. Lúc thầy bảo thì không ai tin đấy giờ nó bắt liền 1 lúc 3 người khổ thế chứ nạy. Thằng cu Tiến…

Bà đang định nói gì đó nhưng lại thôi, bà đưa ánh mắt nhìn ra ô cửa sổ. Mặc cho ở bên ngoài không một gợn gió, cánh cửa sổ nhà ông bà ngoại cứ vật vờ đóng vào mở ra. Như hiểu ý bà ông thò tay vác lấy con dao đi đến. Khóa chặt cửa sổ ông quay sang nhìn tôi cất giọng ân cần.

– Tiến lên giường ngủ thôi con, bà cũng thế đêm nay bà với tôi ngủ với cháu nó. Đợi ngày mai xong chuyện bên đó mẹ nó về rồi mình bàn lại chuyện này sau.

Cùng lúc đó ở bên nhà nội mẹ cùng chú Út vẫn đang ngồi trông coi linh cữu bà và vợ chồng chú Tình. Nửa đêm mây đen ở đâu ùn ùn kéo đến, nghĩ là sắp có mưa to mọi người chia nhau đi gia cố lại phông bạt.

– Này các ông, các ông có thấy chuyện nhà thằng Tình giống như là bị trùng tang không?

– Thì đúng là bị trùng tang rồi còn gì nữa, tôi nghe bảo hôm anh Thông chết có ông thầy đã cảnh báo rồi mà nhà này đâu có nghe đâu. Đấy giờ họa ập đến chết 3 người cùng một lúc. Còn thằng con Út mới ở trong nam về, cứ đà này có khi cũng theo ông bà với anh chị nó sớm…

– Phủi phui cái mồm ông, người ta đang sống ông nói người ta thế. Mồm miệng thì cũng phải tích cái đức cho con, cho cháu nữa chứ…

Ngoài nghĩa trang mấy ông được thuê đào huyệt sau khi đào xong thì túm tụm lại bàn chuyện. Còn đang phì phò điếu thuốc tán phét bỗng có một cơn gió phả lại khiến ai lấy ôm người xuýt xoa.

– Đéo mẹ tiết tháng 7 nóng vỡ đỉnh đầu mà sao có cơn gió lạnh thế nhẩy.

Mấy ông còn lại cũng theo đó mà gật đầu lia lịa. Mội ông khác đưa điếu thuốc lên miệng rít lấy một hơi đoạn lão nói.

– Thôi mọi việc xong rồi thì về thôi, tôi thấy ngoài này cứ rờn rợn thế nào ấy mấy ông ạ.

– Không ổn cái gì mà không ổn?? ông là chỉ khéo tưởng tượng mình làm cái nghề đào mồ, đào mả này bao năm rồi đã bao giờ thấy cái gì đâu, các ông cứ phải lo xa. Thôi cũng muộn rồi giải tán về nhà nghỉ ngơi thôi các ông. Trưa mai còn qua bên đám đánh chén.

Sáng hôm sau đoàn nguời đưa tiễn bà nội cùng vợ chồng chú Tĩnh lác đác được vài con cháu trong họ, cơn mưa từ đêm qua đến giờ vẫn chưa ngớt. Đoàn người lầm lũi đẩy linh cữu 3 mẹ con ra ngoài nghĩa trang. Người làng người xóm sợ cái vận đẹn nó ám qua nhà mình thì cũng đóng cửa ở yên trong nhà. Ra đến nghĩa địa 3 huyệt một được đào sẵn ngay cạnh mộ của ông và bố. Do trời mưa nước chảy xuống ngập quá nửa huyệt, chú Út cùng mọi người đang cẩn thận đưa linh cữu bà nội xuống, không biết vì lí do gì mà trượt chân ngã thẳng xuống dưới. Mất trụ mọi người cũng theo đó mà trượt tay khỏi chiếc quan tài, chú Út ngã xuống chưa kịp bò lên liền bị chiếc quan tài đè thẳng vào chìm nghỉm. Mọi người thấy thế hô hoán nhau kéo quan tài bà nội lên.

– Kéo… kéo quan tài lên nhanh không thằng Út nó chết ngạt ở dưới bây giờ.

Một người đàn ông trong họ vội vàng hô lón, mặc cho bẩy tám người đàn ông lực lưỡng dùng hết sức kéo chiếc quan tài lên nhưng không được, chiếc quan tài vẫn nằm im bất dộng dưới hố. Mẹ tôi lúc đó không biết phải làm sao, mẹ quỳ xuống vái bà nội cất giọng run rẩy.

– Mẹ ơi… mẹ… mẹ… sống khôn thác thiên mẹ đừng đè em nó xuống nữa, cả nhà còn có mỗi em nó, mẹ mà mang em đi rồi thì sau này ai hương khói cho ông bà tổ tiên mẹ ơi…

– Lên rồi… lên rồi….

Mẹ nói dứt câu cũng là lúc quan tài bà nội được mọi người kéo lên dễ dàng, chú Út được đưa lên bờ liền nằm vật ra mà nôn thốc nôn tháo. Đám tang kết thúc mẹ cũng chuyển về bên ngoại ở cùng với tôi. Chỉ hôm nào có việc cúng bái, cơm nước mẹ mới về phụ giúp chú Út chuẩn bị. Chú Út giờ cũng không còn đi xa nữa, chú chuyển về nhà ở hẳn, tiện cho việc trông coi hương khói trong nhà. Hôm nay là tuần đầu của bà nội cũng như vợ chồng chú Tình, mẹ về nhà nội từ sáng sớm làm mâm cơm cúng đạm bạc mẹ nhìn chú Út cất giọng lo lắng.

– Út à… em vẫn quyết ở lại đây cho bằng được hả?

– Vâng chị, có gì đâu mà sợ em ở đây từ bé đến giờ có thấy chuyện gì đâu. Với lại đất của các cụ để lại dù có chuyện gì đi chăng nữa mình cũng phải ở chứ, mọi người đồn đất nhà mình có quỷ nó ngự, mà từ lúc em về đến giờ có thấy con ma con quỷ nào đâu.

Chú Út trước giờ vẫn là người như thế, chú không tin vào chuyện ma quỷ cũng chẳng quan tâm lời nói của ai bao giờ. Chú vào nam lập nghiệp từ năm 16 tuổi, sau cái chết của ông nội chú về 1 tuần rồi lại phải vào trong đó. Giờ đây bà nội cùng chú Tình đã mất, việc hương khói tổ tiên không ai chăm sóc, thân là con trai trong nhà, chú tất nhiên phải đứng ra quán xuyến. Chú Út gác mọi công việc trong đó rồi chuyển về đây ở hẳn. Nhưng rồi cuộc sống đâu có êm đẹp như ta nghĩ, hôm đó sau khi cúng bái đầy đủ mẹ dặn chú út vài điều rồi trở về nhà ngoại. Chú út thắp hương cho bà nội rồi cũng đóng cửa đi ngủ sớm. Đêm đến chú Út còn đang say giấc bỗng chú thấy ông nội cùng bố đứng bên ngoài cổng nhìn vào. Ông nội nhìn chú đôi mắt đỏ hoe vì lệ, bố cũng thế bố đưa tay đỡ ông nội rồi quay sang chú út nghẹn ngào nói.

– Út… chạy đi em… đi đi… đi càng xa càng tốt… đừng ở đây nữa… hắn sắp bắt em rồi… mau đi đi em… đừng ở lại đây nữa đi đi em…. Anh và bố đi đây… chạy đi… mau chạy đi…

Câu nói kết thúc cũng là lúc bóng dáng của ông nội và bố mờ ảo dần rồi biến mất. Chú Út vội vàng gọi vài câu níu kéo nhưng không được.

– Không… không… không anh ơi…. Bố ơi… hai người đừng đi… ở lại với con thêm một chút… bố ơi… bố… con nhớ bố lắm bố ơi… bố…

Chú Út giật mình tỉnh giấc, chú đưa tay lên lau những giọt mồ hôi trên chán, đi đến bên bàn rót vội cốc nước chú lấy một hơi uống cạn. Ở bên ngoài qua ô cửa sổ có cái bóng vụt qua khiến chú Út giật mình quay lại. Ngó đầu qua ô cửa sổ nhìn một lượt ngoài sân không phát hiện điều gì khác thường chú Út đưa tay gõ gõ vào đầu lẩm bẩm.

– Đang yên đang lành lại mơ đến bố với anh Thông thế này, sao lại bảo mình chạy… mà chạy đi đâu, nhà mình mình ở, sao lại phải chạy??

Nghĩ rồi chú Út lên giường ngủ tiếp, Cùng lúc ngay bên ô cửa sổ, có bóng dáng 3 mẹ con đứng bên ngoài, đưa ánh mắt chằm chằm nhìn về phía chú Út, được một lúc rồi quay người bước đi.

Kể từ ngày bà nội cùng vợ chồng chú Tình mất, tiếng đồn ma quỷ ở đất nhà ông nội truyền đi ngày càng một xa. Những nhà tâm linh trong tỉnh cũng như ngoài tỉnh thi nhau kéo đến. Lúc đầu chú Út còn đóng cửa không tiếp nhưng rồi người ta lập đàn tế ngay ngoài ngõ mà nhảy múa, cứ thế hết đoàn tâm linh này rồi đến đoàn tâm linh khách thay phiên nhau kéo tới. Thấy người đến ngày một đông chú Út cũng không ngăn cản nữa, chú mở cổng cho mọi người vào trong muốn làm gì thì làm. Có những hôm nhiều người đến quá chật kín cả sân, vườn. Họ tự chuẩn bị lễ, tự lo ăn uống, phát cơm phát lộc từ thiện.

Chiều hôm nay lại là một chiều bình thường như bao hôm khác, chú Út đang ngồi ngoài hiên nhìn mấy ông thầy lập đàn nhảy múa, bỗng ở bên ngoài có một người đàn ông tuổi độ 40 từ xa đi đến chắp tay cúi chào.

– Cho hỏi anh đây có phải là anh Út chủ ngôi nhà này đúng không?

Chú Út còn đang rít điếu thuốc lá, thấy có người hỏi thì cũng quay sang nhìn một lượt rồi đáp lại.

– Vâng… đúng rồi… anh không cần hỏi ý kiến gì tôi đâu, cứ tự nhiên như nhà mình, muốn lập đàn nhảy nhót gì tùy anh.

Chú Út vừa cười vừa nói chỉ tay ra chỗ mấy ông thầy đang múa máy điên đảo. Người đàn ông vẫn giữ nguyên phong thái cất giọng nói trầm ổn.

– Thưa anh, tôi không phải thầy pháp cũng không am hiểu gì về tâm linh, nhưng có một điều tôi biết rất rõ rằng là đại họa nhà anh vẫn chưa dừng lại, Thánh đã cử tôi phải trực tiếp về đây giải quyết truyện này.

Chú Út dường như không tin, chú nhìn người đàn ông trước mặt xua xua tay đoạn chú nói.

– Nhà tôi thì làm gì còn cái gì mà đại họa, bố mẹ anh chị đều chết cả rồi, đấy còn mình tôi chết nốt là cùng chứ có gì mà đại họa.

Thấy chú Út có vẻ không tin người đàn ông lạ nhìn quanh một lượt rồi quay sang nhìn chút út giọng thỉnh cầu.

– Ở ngoài này đông người hay là anh cho tôi vào trong rồi mình bàn chuyện.

Chú Út đưa điếu thuốc lên miệng rít lấy một hơi dài rồi vất qua một bên, đưa tay phủi phủi cái mông chú mời người đàn ông lạ vào nhà. Qua lời kể của người đàn ông được biết anh này tên Lễ nhà ở tận Bình Phước, giáp biên giới với Campuchia. Gia đình anh sóng bằng nghề trồng trọt, nhà có vài héc ta đất trồng cao su và cam, quýt. Từ trước đến nay anh này không hề tin vào truyện ma quỷ, tâm linh. Thậm trí anh còn không thờ cúng gì cả.

– Nói thật với anh tôi từ bé đến giờ vẫn luôn ở quanh nhà, đi xa lắm cũng chỉ 1, 2 lần lên đến sài gòn. Chứ có ai hỏi tôi Thái Bình ở đâu tôi cũng không biết. Chuyện sẽ chẳng có gì nếu như không có chuyện xảy ra vào đêm hôm trước.

Anh Lễ nhớ lại cái đêm 3 hôm về trước, khi đó anh Lễ còn đang say giấc ngủ sau một ngày làm việc mệt mỏi. Vì nhà ở giữa đồng lớn nên khi đi ngủ anh Lễ vẫn luôn mở cửa toang hoang cho gió lùa vào. Đến khoảng 2h đêm thì có bóng dáng một ông cụ xuất hiện, ông cụ đi đến bên đánh thức anh Lễ dậy. Anh Lễ mắt nhắm mắt mở còn chưa biết ông cụ là ai, thì ông cụ nở một nụ cười hiền hậu nói.

– Ta là thần cai quản Phương Nam bây giờ ở ngoài Thái Bình đang có một gia đình lâm vào cảnh chết chóc thảm hại. Ta lệnh cho ngươi ra ngoài đó cứu giúp gia đình gặp nạn.

Anh Lễ tay còn đang dụi mắt nghe thấy vị thần nói thì mở tròn mắt lắp bắp hỏi lại.

– Cụ… cụ nói gì?? Tôi ra Thái…. Thái Bình cứu người ấy hả??

– Đúng…

– Nhưng mà tôi có mấy hec-ta cam đang thu hoạch làm sao mà bỏ đi được, dù cho có thể đi chăng nữa tôi cũng không còn tiền, mà Thái Bình ở đâu tôi còn chưa nghe đến bao giờ. Ông bảo tôi đi thì đi làm sao được?

Vị Thần đưa tay vuốt râu cười lên ha hả.

– Yên Tâm anh cứ đi đi sẽ có xe đưa, xe đón, tiền thì sẽ có người cho để ăn. Việc này gấp gáp ngày mai nhớ phải đi luôn.

Sáng hôm sau anh Lễ tỉnh dậy nhớ lại giấc mơ đêm hôm qua, bản thân anh cũng chẳng biết chuyện ông cụ nói có phải là thật hay không. Chỉ biết sáng hôm đó tài xế xe tải xuống thu mua cam nhà anh, bỗng rủ anh đi lên sài gòn chơi. Đến bến xe miền đông anh Lễ va phải người đàn bà, khiến bà ngã ngửa cả ra. Đỡ người đàn bà dậy anh Lễ ngồi xuống nói chuyện hỏi han, sau vài câu qua lại anh Lễ biết được người đàn bà quê quán ở Thái Bình, cũng là chủ xe khách chạy Thái Bình- Sài Gòn. Không biết vì lí do gì anh Lễ kể lại chuyện mình mơ cho người đàn bà nghe. Nghe hết câu chuyện người đàn bà mặt mũi tái mét cả lại.

– Cậu… cậu… thế… thế thì đúng rồi… vụ này đúng ở làng con rồi cậu ơi… Gia đình giờ chết gần hết rồi. Thôi thì con với cậu có duyên, để con đưa cậu về bên đó giúp gia đình chú ấy, cũng như giúp làng con chứ chuyện này để lâu ấy có khi lây qua những nhà khác trong làng thì chết.

Thế rồi người đàn bà đưa anh Lễ về tận nhà ông nội. Dù cho anh Lễ có gửi bà chút tiền xe nhưng nhất quyết bà không nhận. Bà còn trả tiền ăn uống cho anh suốt cả dọc đường. Sau khi kể hết mọi chuyện cho chú Út nghe, anh Lễ đưa mắt nhìn ra bên ngoài đoạn anh nói tiếp.

– Theo như thần có bảo việc làm lễ sẽ diễn ra 3 ngày 3 đêm, tôi thì không quen ai ngoài này cả, chỉ mong anh cho ngủ nhờ vài đêm, cơm ăn 3 bữa là biết ơn lắm rồi.

Chú Út lúc này còn đang nghi ngờ lắm, nhưng rồi nghĩ lại đêm hôm ở nhà một mình cũng buồn, giờ có thêm người câu chuyện câu trò thì cũng đồng ý. Mà trong nhà cũng không có gì giá trị, nên dù có muốn cướp cũng chẳng có gì để mà cướp. Sáng sớm ngày hôm sau khi mặt trời vừa lên cũng là lúc anh Lễ bắt đầu làm lễ. Anh cứ ngồi trước miếu nhắm nghiền mắt rồi lẩm bẩm thứ tiếng không ai hiểu được. Mọi việc diễn ra êm đẹp cho đến chiều ngày thứ hai. Khi mọi người còn đang làm lễ thì ở bên ngoài một giọng nói phát ra khiến tất cả dừng lại.

– Giải tán… Giải… Giải tán hết ngay cho tôi… vớ va vớ vẩn, ma qủy cái gì… hả???? ma quỷ chỗ nào… Toàn tuyên truyền mê tín… giải tán hết không tôi cho vào đồn cả bây giờ…

Người đàn ông không ai khác chính là ông trưởng thôn. Mọi người nghe thấy bị bắt giam thì rồng rắn nhau bỏ về. Anh Lễ khi ấy vừa đi mua đồ lễ về thấy bị đuổi liền đi đến cất giọng nói.

– Ông này ơ hay, nhà là nhà của người ta sao ông lại đuổi mọi người đi như thế?

– Nhà của ai tao không cần biết, tao không cho lũ bán thần bán thánh chúng mày ở đây nữa có được không? cả mày nữa lượn, lượn hết nhanh lên…

Thấy người đàn ông trước mặt vô lý anh Lễ quyết tâm hòi cho ra nhẽ

– Tôi làm việc nghĩa không lấy đồng nào của gia đình, đấy ông xem đến đồ lễ tôi cũng tự đi mua, cớ gì ông đuổi tôi, ông lấy quyền gì mà đòi đuổi tôi?

Ông trưởng thôn sẵn có men trong người, ông cà nhèm anh Lễ rồi chỉ tay vào mặt anh chửi.

– Quyền gì hả?? mày hỏi tao quyền gì hả? tao là trưởng thôn cái làng này, việc lớn việc bé trong làng do tao quyết định. Lũ thầy pháp chúng mày ở đâu đến phá làng phá xóm tao, tao đuổi là đúng rồi, còn thích ý kiến à?? vào đây… đừng tưởng tao say mà muốn làm gì thì làm nhá, ông là ông đếch sợ bố con thằng nào hết.

Nói rồi ông trưởng thông đưa tay múa vài đường quyền, Biết không thể tiếp tục cúng bái anh Lễ lắc đầu quay người bỏ đi. Anh đi bộ từ nhà anh Út lên tận bến xe thành phố. Anh Út lúc sau về thấy nhà yên ắng kì là thì đi vào nhó nhìn xung quanh.

– Chú… chú trưởng thôn, chú làm gì mà nằm ngủ ngay ngoài sân thế này?

Ông trưởng thôn thấy chú Út thì chống tay ngồi dậy, ông đưa tay khươ khắng chỉ linh tinh cất giọng cèm nhèm.

– Chú mày vừa đuổi hết cái bọn thầy phép vớ vẩn đi cả rồi, vớ va vớ vẩn ma quỷ nào. Cứ nghĩ người quê không biết gì là xuống lừa gạt… bọn này là phải nghiêm khắc. Cả cháu nữa từ giờ đóng hết cổng lại cho chú, ai đến đuổi hết đứa nào không đi thì gọi chú. Dám bát nháo với cả ông mày à.

Ông Trưởng thôn vừa nói vừa thập thễnh bước đi, anh Út không thấy anh Lễ đâu thì cất giọng hỏi lớn.

– Chú trưởng thôn ơi… chú có thấy anh da ngăm ngăm làm lễ 1 mình ở chỗ này đâu rồi không?

– À… cái thằng nói tiếng miền nam ý hả? chú đuổi tống cổ nó đi lâu rồi.

Chú Út nghe đến đây thì giật mình, không phải chú giật mình vì chú nghĩ anh kia giải được ma quỷ. Mà đơn giản chú biết người đàn ông kia có bao nhiêu tiền trong người đều dùng vào việc mua đồ lễ cúng bái cho nhà anh. Thế rồi tiền đâu để anh ấy đi đường. Nghĩ đến đây chú Út quay xe phóng đi tìm nhưng không thấy.

Sáng hôm sau ở ngoài làng tiếng mọi người hô hoán nhau từ sớm, ở ngay ngã ba đình dưới gốc cây gạo. Người ta thấy thi thể ông trưởng thôn chết cứng đờ ở dưới. Điều khác lạ là ông trưởng thôn chết trong tư thế hai tay ôm chặt lấy đầu, mắt ông trợn ngược cả lên. Ở miệng bọt mép cứ thế xùi ra. Mọi người đồn đoán nhau ông trưởng thôn qua nhà ông nội phỉ báng thần thánh, ma quỷ nên mới bị vật chêt.

Phần 6: Chạy trốn

Bẵng đi một thời gian sau cái ngày đại tang chết 3, mọi thứ xung quanh giờ đây đã trở về với cuộc sống vốn có, chỉ có điều ngôi nhà giờ chỉ còn một mình chú Út sinh sống. Ngồi nhìn căn nhà cấp 4 còn đang xây dở, chú Út định bụng sẽ xây tiếp hoàn thành cho xong, chứ để hoang như này thì cũng phí, cả một núi tiền. Căn nhà của ông bà nội giờ cũng đã cũ kĩ, nhỡ như có cơn bão to thì không biết chuyện gì sẽ xảy ra.

– Alo… em đang làm gì đấy Út? Chị nghe nói em xây tiếp nhà của chú Tình hả?

Mẹ đang băm chuối cho lợn nghe tin bên nhà chú Út đang gọi người mang máy móc qua xây nhà, giật mình mẹ lau vội tay rồi chạy vào gọi điện. Chú Út thấy mẹ hỏi vậy thì làm lạ.

– Vâng chị…. em tính xây nhà cho xong, chuyển ban thờ tổ tiên lên trên này luôn. Nhà của bố mẹ cũng cũ rồi em tính để đó làm cái kho.

Nghe chú Út nói thế mẹ cố gắng can ngăn.

– Không được đâu Út ơi… thầy trước đã dặn rồi không được xây tiếp căn nhà đó nữa, không lại có họa diệt thân bây giờ em ơi. Mau nghe chị bảo mọi người về đi.

– Tút… tút… tút…

Mẹ còn chưa nói hết câu thì đầu dây bên kia chú Út đã tắt máy cái cụp, chạy ra bên ngoài mẹ lấy chiếc xe đạp, đạp thẳng sang bên nhà nội. Ở bên này chú Út tắt điện thoại mặt cau có.

– Ma quỷ, suốt ngày ma với quỷ, cái nhà này loạn thật rồi. Mất bao nhiêu tiền của chẳng nhẽ giờ lại bỏ hoang. Này các bác cứ xây y theo ngày xưa lúc anh Tình nhà em bảo nhé, tốn kém bao nhiêu em gửi.

Mấy chú thợ thấy chú Út có vẻ hào phóng thì vui lắm, quay sang hô hoán nhau bắt đầu dọn dẹp.

– Dừng… dừng lại… không ai được động vào căn nhà đó. Út ơi là Út em làm sao thế này Út? Em muốn xây nhà mới thì sang bên kia, cạnh nhà chị còn khoảng rộng em muốn xây gì thì xây. Nhưng riêng căn nhà này thì không được, thầy đã dặn rồi tuyệt đối không được.

Mẹ đưa tay ra hiệu mọi người dừng lại, chú Út tính vốn nóng như lửa, cái gì chú đã quyết thì chú sẽ làm cho bằng được. Quay về phía mấy ông thợ chú ra hiệu cho mọi người tiếp tục làm việc, đoạn chú quay sang mẹ giọng khó chịu.

– Chị Bắc… em bảo chị này… đây là đất của bố mẹ, em muốn xây gì chị cứ mặc em. Chị đừng lo mấy chuyện không đâu nữa. Thôi chị về đi việc của nhà này em tự quyết, không đến phiên chị ý kiến ý cò.

– Chú… chú…

Bực mình mẹ quay người bỏ đi, ở bên này đám thợ vẫn tươi cười tiếp tục việc. Cũng trong hôm đó khi trời nhá nhem tối, một người thợ ra ngoài phía bờ ao tính rửa ráy chân tay, thấy có con cá to quẫy liền cất giọng nói.

– Ao này cá chắc to phải biết đấy chú Út nhẩy. Giờ mà có con cá chép om dưa, tối nay mấy anh em đánh chén thì hay phải biết.

Chú Út đang đứng bên cạnh thấy người thợ hỏi thế chú liền nói.

– Ao này chắc cũng 3- 4 năm gì đó nhà em chưa có đánh đâu, đấy mấy anh thích thì xuống bắt vài con về mà ăn. Em thì không thích ăn cá, để đó cũng chẳng làm gì.

Vậy là 4, 5 ông nhảy xuống ao đánh cái tủm, sau một lúc vật lộn mỗi ông xách trên tay hai ba con to lắm. Con thì 4 cân con thì 5 cân loại nào cũng có. Trong đó có một chú ôm con cá chép to, vảy trên người sáng loáng lấp lánh ánh bạc. Đi ngang qua chú Út người đàn ông vui vẻ nói.

– Hay thôi chú Út tối không cần nấu cơm nữa, sang bên nhà tôi, mấy anh em đánh chén. Con chép này chắc cũng phải làm được cơ số món đấy.

Vừa nói người thợ kia vùa đưa tay vỗ vỗ vào con cá. Chú Út vốn trước giờ không thích ăn cá, chú xua xua tay rồi chỉ vào nồi cơm đang ôm trên tay vui vẻ nói.

– Thôi các anh cứ về đánh chén với nhau, em trước giờ chỉ thích ăn thịt. Cơm em cũng nấu rồi các anh về làm cá đi kẻo muộn.

Không rủ được chú Út, mấy ông thợ vẫy tay ra về. Chú Út vui vẻ đùa thêm vài câu.

– Này… mấy bác tối có nhậu nhẹt gì quá sức, cũng nhớ mai qua làm cho em đúng giờ đấy, cho kịp cuối năm nhà em còn về nhà mới.

– Chú cứ yên tâm tin tưởng vào bọn anh, chắc chắn tết sẽ có nhà mới cho chú.

Mấy người thợ vui vẻ kéo nhau đi về. Chẳng biết cớ sự ra làm sao mà tối hôm đó, tiếng vợ khóc chồng, con khóc bố, mẹ khóc con cứ vang vọng xa xa nơi đầu làng.

– Mình ơi… Mình tỉnh lại đi mình ơi? Mình bị làm sao thế này? sao ông lại bỏ mẹ con tôi mà đi thế này ông ơi là ông ơi…

Trong đêm vắng tiếng khóc người đàn bà vang vọng ngoài đầu làng, Chẳng là sau khi mang con cá chép từ nhà anh Út về, mấy người thợ bắt đầu làm thịt. Cho đến khi mổ bụng con cá chép người ta thấy có dòng chất lòng đen xì, bốc mùi hôi thối. Dù cho vài người khuyên vất con cá đó đi nhưng anh thợ kia vẫn nhất quyết làm cho bằng được. Đến khi ngồi trên mâm nhậu còn đang chén chú chén anh, người đàn ông nọ bất ngờ năn đùng ra đất sùi bỏ mép, hai mắt trợn ngược cả lên, giật giật vài cái rồi tắt lịm. Công an nhanh tróng có mặt, sau khi khám nghiệm tử thi, người ta kết luận chết do lên cơn động kinh. Nhưng rồi từ sâu trong thâm tâm những người ở đấy, ai cũng ngờ ngợ nhận ra rằng cái chết của người thợ kia không hề đơn giản như thế. Ngày hôm sau anh Út đã dậy từ sớm đợi đến 8h vẫn chưa thấy mấy ông thợ đến, nghĩ tối qua mồi ngon mấy ông lại quá chén, anh cầm điện thoại bấm máy gọi. Tiếng chuông bắt dầu vang lên bài nhạc chờ thịnh hành.

“Ở bên đây bầu trời thì mưa cứ rơi hững hờ, Để tim anh cồn cào và da diết trong nỗi nhớ, Dường như anh nhớ về em.”

– Alo… anh Phóng hả, sao giờ này rồi mà mọi người vẫn chưa đến thế?

– Ừ anh đây… Út đấy hả em? anh quên mất chưa báo lại chú, thằng Mạnh nó mất tối qua rồi, nay anh cho thợ nó nghỉ phải qua bên đám phụ giúp gia dình nó. Số khổ giờ nhà chỉ còn lại 3 mẹ con với một bà lão. Thế nha em có gì mai anh gọi lại sau, giờ anh phải chạy qua bên đám đã thế nhá.

Nói rồi anh Phóng tắt máy cái rụp, Chú Út nghe thấy vậy thì không biết nói gì cả. Ngồi bên hiên nhìn ra ngoài bờ ao, chú Út cảm thấy như có thứ gì lạnh toát chạy dọc sống lưng. Phủi phủi đít quần chú quay người đi vào trong nhà miệng lẩm bẩm.

– Đang yên đang lành tự nhiên chết đúng là lạ thật, hầy…. đấy sống chết chẳng biết đâu mà lần.

Mấy ngày hôm sau chú Út còn đang dọn dẹp vườn tược, chiếc điện thoại trong túi quần rung lên bần bật, mở máy ra thấy là cuộc gọi của chú Phóng liền bấm máy nghe.

– Alo… anh Phóng đấy hả? em Út đây mọi chuyện bên đó sao rồi? thế bao giờ anh cho người qua hoàn thành nốt cái nhà hộ em đây.

Phía bên kia chú Phóng ậm ờ câu được câu không.

– Út… Út này… anh nói thế này sợ chú mất lòng. Chứ thôi chú cho anh nghỉ, thợ họ cũng không dám qua bên đó nữa. Mấy hôm nay đêm nào bọn anh cũng nằm mơ thấy có người đàn bà, cơ thể ướt như chuột lột qua nhà bọn anh đòi nhà. Mấy ông thợ sợ quá báo nghỉ hết rồi, chú thông cảm giúp anh. Chú qua làng bên tìm thợ khác chứ làng mình anh sợ không ai dám qua nhà chú đâu.

Anh Phóng nói thêm vài câu rồi cũng tắt máy, chú Út đặt cái xẻng qua một bên, vào trong nhà chú tu lấy một hơi hết cả bình nước.

– Mẹ nó… ma quỷ ở đâu mà nhiều thế nhỉ? ông mày ở đây gần 30 năm rồi đã thấy con ma con quỷ bao giờ đâu. Thôi được không có người này thì ông kiếm người khác.

Đoạn chú quay vào trong giật lấy cái áo khoác ka ki bạc phếch, choàng vào người, nổ máy phóng đi. Sau khi qua một vài nhà ở làng bên, chú Út cũng tìm được một người nhận lời ngày mai sẽ sang bên xem xét rồi báo giá cụ thể. Trên con đường về nhà vừa đi chú Út vừa đắc ý.

– Tưởng ông mày không tìm được người sao? chỉ cần có tiền thì đầy người lao đầu vào nhận, bày đặt làm giá với ông mày à.

Nhưng rồi câu nói của chú kết thúc cũng là lúc, chiều ngược lại có tiếng còi ô tô vang lên.

“Bíp… Bíp… Kít…. Rầm….”

Tiếng còi tiếng phanh xe thay nhau vang lên hỗn loạn, chiếc xe đang lao nhanh đâm thẳng về phía chú Út khiến chú bay xa vài chục mét, nằm bất động bên đường. Chiếc xe máy giờ đây nát bét dưới gầm xe. Người qua đường thấy có tai nạn thì dừng cả lại, chạy về phía người bị thương xem xét tình hình. Chú Út trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê. Chú quay đầu sang thấy có bóng dáng 3 mẹ con người đàn bà, cơ thể ướt sũng đang từ từ đi lại.

– Xây đi… mày xây nhà tiếp đi… thằng anh mày đập nhà của tao, phá nhà của tao. Giờ mày cũng định là như thế à? hôm nay mày không chết… thì thần trùng cũng sẽ về bắt mày thôi… ha ha ha

Nói rồi người đàn bà quay người bước đi, tiếng còi xe cấp cứu vang lên bên tai. Nhưng rồi ngay lúc đó chú út ngừng thở, hai mắt chú trợn ngược cả lên. Bàn tay nắm chặt vào nhau như còn điều gì ấm ức.

– Alo cho hỏi chị có phải người nhà anh Trần Văn Út đúng không?

– Dạ… đúng rồi, tôi là chị dâu của em nó, cho hỏi ai cầm máy của em tôi vậy?

– Tôi là bác sĩ bệnh viện huyện… anh Út bị tai nạn tại ở đoạn đường xã Quang Bình, và thật buồn là anh không qua khỏi. Tôi gọi cho chị mong chị nén đau thương, sớm lên nhận rạng rồi đưa thi thể nạn nhân về.

Mẹ tôi còn đang bận nấu cơm trong bếp, nghe đến đây chiếc muỗm từ trên tay rơi xuống đất. Mẹ nói giọng run rẩy hỏi lại.

– Các… các anh… các anh nói sao? các anh có nhầm lẫn gì không? sao em tôi lại qua bên đó được? nó đang xây nhà ở nhà cơ mà?

– Dạ thưa chị anh Trần Văn Út, sinh năm… quê quán… xã… huyện… đúng không??

– Giời ơi là giời… em ơi là em… chị đã bảo là không xây được… là không xây được cơ mà hu hu…

Bà ngoại đang ở bên ngoài xem ti vi, thấy ở trong nhà có tiếng loảng xoảng đổ vỡ, bà đi và trong nhà cất giọng khó hiểu.

– Làm sao vậy Bắc, sao đồ đạc rơi hết xuống đất thế này.

– Mẹ… mẹ ở nhà coi cháu, đừng cho nó chạy ra ngoài. Thằng Út, thằng Út bên nội nhà con mất rồi. Con phải đi gấp đây mẹ ơi…

Bà ngoại nghe chú Út chết mắt bà giật giật lên vài cái, dường như việc nhà bên ấy có người chết, không còn quá bất ngờ đối với ngoại. Ngoại nhìn mẹ hỏi thêm.

– Thế thằng Út nó làm sao mà chết, chết bao giờ? Chết ở đâu??

– Người ta gọi điện báo con là em nó tai nạn chết ở bên mạn Quang Bình, ngươi ta còn bảo em nó đi nhanh lắm bị hất văng đến mấy chục mét. Sao mà nhà chồng con lại khổ đến thế cơ chứ…

Nói rồi mẹ chạy ra ngoài phóng xe máy đi thẳng.

– Này… đi chầm chậm thôi con, mày đội cãi mũ bảo hiểm vào, cứ đầu trần thế mà phóng đi như vậy hả.

Sợ mẹ mải móng không giữ được bình tĩnh ngoại cố với cổ ra dặn dò, cùng lúc đố tôi vừa tắm rửa xong, ra bên ngoài thấy ngoại đang thất thần bên hiên thì chạy đến ôm chân.

– Ngoại… mẹ con đâu rồi? được ăn cơm chưa ngoại con đói lắm rồi.

– Mẹ con ra ngoài có việc rồi, thôi mau vào nhà ngoại lấy cơm cho mà ăn, tý nữa còn đi ngủ sớm.

Vì phải lo liệu tang sự nên mẹ ở luôn bên nội, ngoại vì giấu tôi nên bắt tôi đi ngủ từ sớm. Đến đêm khi tôi còn đang ôm ngoại ngủ thì ở bên ngoài, bóng dáng người đàn ông đứng ngay sát cổng, người đàn ông đầu máu me be bét, máu từ mắt, mũi cũng theo đó chảy ra. chiếc áo kaki bạc màu giờ đây nhuộm thấm màu đỏ. Đứng ngoài cổng người đàn ông nhìn vào trong nhà cất giọng.

– Tiến… Tiến ơi… chạy đi con… mau lên…. chạy đi… chạy càng xa càng tốt đừng về nơi này nữa, mau đi đi con…

Câu nói kết thúc cũng là lúc bóng dáng người đàn ông biết mất. Nhận ra người đàn ông đó không ai khác là chú Út tôi cố gắng gọi lại.

– Chú Út…. Chú Út đi đâu đấy?? mẹ con nay sang bên nhà chú mà, sao chú lại qua đây thế này? chú Út ơi… đợi con với… cho con sang bên đó với mẹ, chú Út ơi…

– Tiến… Tiến… làm sao vậy con.

Bà ngoại đang rong giấc ngủ thấy tôi bò ngang qua người, miệng không ngừng gọi chú Út chỉ tay ra bên ngoài. Giật mình bà kéo tôi lại hỏi han.

– Con… con mơ thấy chú Út về tìm con, mà người chú Út nhiều máu lắm, chú cứ bảo con chạy đi… con chạy theo đòi chú đưa qua nội tìm mẹ mà chú không có đợi con gì cả.

Nghe tôi kể đến đây bà ngoại cũng đã hiểu ra vấn đề, bà đi đến ban thờ thắp vài nén hương rồi kêu tôi vào nhà phòng ngủ.

Ngày hôm sau đám tang chú Út được hoàn tất, mẹ cũng đóng cửa bên nội rồi nhờ vài cô dì anh em trong nhà trông coi giúp. Bước từng bước chân mệt mỏi về nhà ngoại mẹ đã thấy bà đợi từ bao giờ.

– Về rồi đấy hả? mau vào nhà đi mẹ có việc cần bàn với con.

Đẩy mẹ vào trong nhà bà ngoại đóng chặt cửa lại, mẹ nhìn bà ngoại mờ ám liền quay sang cất giọng hỏi.

– Mẹ… mẹ đang làm gì thế? trời thì nóng sao không mở cửa ra?

Kéo mẹ vào trong ghế bà ngoại kể lại chuyện chú Út về báo mộng cho tôi, nghe bà kể hai hàng lông mày mẹ nheo lại. Một cảm giác lạnh sống lưng chạy dọc cơ thể mẹ, mẹ nhìn bà cất giọng lắp bắp.

– Mẹ… có thật là Út nó về tìm thằng Tiến nhà mình không. Thế thì đúng rồi, bảo sao….

– Cái gì đúng?? Sao lại đúng?? Bảo sao cái gì? Con có chuyện gì dấu mẹ đúng không??

Thấy mẹ úp úp mở mở ngoại gấp gáp hỏi, được biết tối hôm trước khi đưa chú Út ra nghĩa địa, trong lúc trông coi thi thể chú Út mẹ có mơ gặp một ông lão. Trong mơ ông não tự giới thiệu mình là thần cai quản đất Phương Nam. Ông dặn mẹ sau khi lo đám tang cho chú Út xong thì theo địa chỉ ông đưa dẫn thằng cu Tiến vào đó. Nhưng phải nhớ một điều ngoại trừ một mình mẹ ra, không được cho ai biết mẹ sẽ đi đâu.

– Con… con định đi thật ư? Đi đến bao giờ mới về? không thể ở lại đây được hay sao.

Bà ngoại nghe mẹ kể thì bối rối, việc con cháu ra đi nhưng lại không biết là sẽ đi đâu khiến bà lo lắng. Mẹ nắm lấy tay bà trấn an.

– Mẹ ạ, ông lão đó có rặn chỉ cần nghe lời ổng đưa thằng cu Tiến vào đó. Thì mới có thể hóa giải vận mệnh của nó, kiếp này nó bắt buộc phải đối đầu với cái thứ ghê tởm đó, nếu còn để nó ở đây ắt sẽ có họa. Thôi mình mau chuẩn bị đồ cho con cùng với cu Tiến, sáng sớm mai mẹ con con phải đi rồi.

– Sao mai đã đi rồi? gấp thế thật sao con? đợi vài hôm nữa rồi hay đi…

Bà ngoại nước mắt ngắn, nước mắt dài cầm tay mẹ khẩn khoản. Mẹ vòng tay ôm chặt lấy bà khóc lóc.

– Mẹ à… vì con vì thằng cu Tiến không thể chậm trễ được, mẹ với bố ở nhà giữ gìn sức khỏe đợi ngày con cùng thằn cu Tiến trở về.

Ngày hôm sau đúng như như tính, khi mọi người còn đang say trong giấc ngủ, mẹ cùng tôi đã ra đường lớn bắt xe vào thẳng miền trong. Cũng kể từ đó vụ việc nhà ông nội cũng chìm dần theo năm tháng.

– Tiến… dậy đi con… máy bay sắp hạ cánh rồi còn phải bắt xe về nhà ngoại nữa chứ. sao mà mồ hôi mồ kê vã ra nhiều thế này? con ốm hả?

Tôi nhìn đồng hồ điểm 4h30p chiều, đưa tay lau những giọt mồ hôi rồi quay sang nhìn mẹ cất giọng đáp.

– Con không sao chỉ là ngủ hơi sâu giấc một chút thôi, mẹ cũng chuẩn bị đồ đạc đi rồi còn xuống máy bay.

Quay đầu qua ô cửa sổ tôi nhớ lại giấc mơ vừa rồi, giường như tất cả mọi chuyện trong quá khứ bỗng ùa về khi tôi vừa bước chân quay trở lại cái mảnh đất này, nó như ám chỉ những điều tiếp theo tôi chuẩn bị làm sẽ vượt qua sự tưởng tượng của tôi.

Cre: Bài viết do Facebook Mộc Mộc đăng trên group Chuyện Tâm Linh Không Đùa Được Đâu :< vào lúc 17:58 – 15/09/2021
Chia sẻ:
0 0 votes
Đánh giá bài viết
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments